Ngang bước, đúng.
Ích kỷ, đúng”
Đôi môi mỏng khẽ nhếch xuống, chất vấn bằng giọng miệt thị: “Thế nhưng, liên quan gì tới anh!”
Ngang ngược cất lời, như chính con người anh! Không chịu thua, không cúi đầu, từ trước tới giờ, anh đều là bậc đế vương, coi khinh tất cả mọi người.
Cho dù người đối diện có đường nét khuôn mặt giống anh! Bàn tay buông thõng bên cạnh của Lục Minh Sơ, bỗng nắm chặt lại! Đôi mắt như thể sắp phun lửa, anh tức tối, giận dữ, nói: “Anh đối xử với cô ấy như vậy, đối xử với người phụ nữ này, lúc cô ấy yêu anh, anh không trân trọng, anh coi như chổi cùn rế rách, anh không phân biệt phải trái, mà tống cô ấy vào tùi Lẽ nào anh thực sự không biết sao? Anh thực sự không biết, nơi đó sẽ mài mòn nhân cách của một con người sao? Cô ấy ra tù, cô ấy không muốn gặp anh, cô ấy vứt bỏ lòng tự trọng, để làm công việc dọn dẹp mà trước đây một cô chủ lớn chưa bao giờ phải làm! Lẽ nào anh thực sự không hiểu được rằng, chỉ là cô ấy muốn vạch rõ giới hạn với quá khứ, với trước đây và với Giản Đồng đã từng yêu anh một cách ngây ngốc sao? Anh không quan tâm đến suy nghĩ của cô ấy, anh sỉ nhục cô ấy, đứng trước mặt người đã từng làm nhân viên dọn dẹp như cô ấy, còn cả chút ít lòng tự trọng mà cô ấy vẫn luôn giữ lấy……không! Anh còn chưa bằng lòng sao, anh là ai? Anh là Trầm Tu Cẩn, người đã nói là làm! Anh là người quản lý tập đoàn Trầm Thị chỉ cần dễ dàng ra một quyết định, nói một câu, là có thể thay đổi triệt để quỹ đạo cuộc sống của một con người! Trước giờ không ai có thể làm trái lại ý anh, thì sao cô ấy có thể làm được? Cô ấy là một tù nhân đã bị cải tạo, một người








– —————–