Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, lòng giết người của Lệ Dạ Kỳ cũng đã có, anh đối với Mặc Bắc Trần hiểu rõ hơn ai hết, hắn tuyệt đối không thể để Cố Thiển và Thẩm Trường Thanh ở bên nhau.
Hai người này điên rồi không? Gấp rút đi kích thích Bắc Trần?
Quần chúng vây xem ăn dưa rốt cục hiểu được, Thẩm Trường Thanh đang yên đang lành tại sao lại trêu chọc Mặc Bắc Trần thì ra bởi vì Cố Thiển.
Tống Linh đứng trong góc, nhìn bọn họ dắt tay nhau đi, hận đến nghiến răng.
Cố Thiển dựa vào cái gì mà may mắn như vậy? Có Mặc Bắc Trần anh trai đế vương trong làng giải trí, còn có Thẩm Trường Thanh đối với cô tình thâm nghĩ nặng?
Lê Trang Trang đứng ở bên cạnh Tống Linh nhìn cô ta tâm tình bấn loạn, lại nhìn sang Phó Du Nhiên xuất hiện ở cửa, thở phào nhẹ nhõm nói:”Mặc Bắc Trần không bao giờ để bọn họ ở bên nhau, cô chờ đi an ủi người trong lòng đi”
“Thật sao?”
“Chẳng lẽ cô không nhìn ra tình cảm của Mặc Bắc Trần đối với Cố Thiển? “Lê Trang Trang nhướng mày hỏi.
Tống Linh đương nhiên nhìn thấy Mặc Bắc Trần chiếm hữu Cố Thiển, cô hâm mộ ghen tị nói: “Cố Thiển thật sự là số tốt, không biết người đàn ông như Mặc tổng, rốt cuộc coi trọng cô ta cái gì?”
“Người có tiền đều thích nuôi dưỡng người”
Lê Trang Trang nhớ tới ly rượu vừa rồi, vốn dĩ là chuẩn bị cho Lệ Dạ Kỳ, kết quả bị Mặc Bắc Trần trời xui đất khiến uống trúng.
Lệ Dạ Kỳ tìm một vòng trong phòng tiệc, cũng không tìm được Ngôn Lạc Hi, môi anh khẽ mím, tiện tay kéo một nghệ sĩ hỏi: “Có thấy Ngôn Lạc Hi không?”
Nghệ sĩ bị túm lại tâm hoa nộ phóng, nghe thấy anh hỏi Ngôn Lạc Hi, thất vọng rũ mí mắt xuống, “Chị Lạc Hi à, vừa rồi hình như rời khỏi phòng tiệc…”
Người kia còn chưa nói xong, Lệ Dạ Kỳ đã bước ra khỏi phòng tiệc, trong lòng đột nhiên bất an.
Anh từ phòng tiệc một đường tìm tới, nhưng vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng Ngôn Lạc Hi, anh lấy di động ra đang định gọi điện thoại cho cô, phía sau vang lên một giọng nữ quen thuộc, “Anh hai.”
Lệ Dạ Kỳ quay đầu lại, thấy Phó Du Nhiên đứng ở phía sau duyên dáng yêu kiều, lông mày anh nhíu lại, thái độ lãnh đạm nói: “Có việc gì?”
“Ngày đó anh hỏi em, năm đó người chết trong lòng anh là ai, bây giờ em sẽ cho cho anh một câu trả lời thuyết phục.”
Phó Du Nhiên chậm rãi đi tới trước mặt Lệ Dạ Kỳ, cô ta ngẩng đầu lên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo không chớp mắt nhìn anh.
“Cô gái kia là quỷ chết thay em, Phó Tuyền năm đó tìm một người phẫu thuật thẩm mỹ, giống với ngoại hình của em, để lừa gạt anh”
Tốc độ nói của Phó Du Nhiên rất chậm, dường như muốn cho anh nghe rõ từng chữ.
Lệ Dạ Kỳ nhìn cô ta chằm chằm, “Lúc trước không muốn nói, bây giờ tại sao lại nói?”
“Bởi vì em không muốn anh tiếp tục hiểu lầm, nhị ca, em thật sự là Du Nhiên, em còn sống trở về, chẳng lẽ anh không vui?”
Lệ Dạ Kỳ cười lạnh một tiếng, “Mười năm, nếu cô còn sống, tại sao chưa bao giờ gọi điện thoại về nhà, tại sao không truyền tin tức cho chúng tôi đến cứu?”
“Em bị khống chế, bị tiêm độc tố vào người, điều khiển trí não rồi thôi miên em. Em rất vất vả chịu đựng được, sau đó được bọn họ tín nhiệm tin là em đã bị đồng hoá mới bằng lòng để em xuất hiện trước mặt anh.”
Phó Du Nhiên che mặt, lã chã rơi lệ.
Lệ Dạ Kỳ buông xuống bên người tay nắm chặt thành quyền, anh không chuyển mắt nhìn nữ nhân đang khóc trước mặt:”Sao bây giờ mới nói?”
“Bởi vì, Ngôn Lạc Hi là con gái Phó Tuyền, là người của bọn họ”.Phó Du Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đỏ tươi đầy thù hận.
Lệ Dạ Kỳ cảm giác chấn động, toàn thân không kịp đề phòng bị một cú đập vào mình, anh thậm chí còn không thể đứng vững, khó tin nhìn Phó Du Nhiên oán giận nói:”Cô vừa nói cái gì?”
Phó Du Nhiên che mặt khóc rống, “Em cũng vừa mới biết, Ngôn Lạc Hi là con gái Phó Tuyền, anh hai, anh không thể ở cùng một chỗ với cô ấy”
Bên tai Lệ Dạ Kỳ ầm ầm một tiếng vang thật lớn, trong đầu trống rỗng, lúc trước khi anh và Ngôn Lạc Hi đăng ký kết hôn, từng phái Chu Bắc kiểm tra thử, tại sao lúc đó không tra ra được bọn họ có quan hệ mẹ con?
Khó trách, lần đầu tiên gặp Ngôn Lạc Hi đã cảm thấy quen mặt, anh còn chưa bao giờ liên tưởng cô với thủ lĩnh nhóm tội phạm mà anh truy đuổi là có quan hệ.
Ông trời, người đùa giỡn với tôi tới mức này sao?