Nơi này là khu tư nhân, Hoàng Ngọc Minh đặc biệt chuẩn bị cho Giang Ninh.
Nhưng cho dù như vậy, hai người cùng ngâm nước nóng, Lâm Vũ Chân vẫn cảm thấy hơi khó xử.
“Còn ngẩn ra đấy làm gì?”
Giang Ninh không nghe thấy tiếng Lâm Vũ Chân xuống nước, thản nhiên bảo: “Đợi ngâm xong rồi thì bảo nhân viên xoa bóp cho em, thả lỏng cơ thể, tâm trạng thoải mái thì mới có thể làm việc tốt được.
“Là vì để em làm việc sao”
Lâm Vũ Chân khẽ bảo.
“Em nói gì?”
Giang Ninh mở mắt ra, thấy Lâm Vũ Chân còn đang quấn khăn tảm, không nhịn được mà hỏi: “Em thế này ngâm làm sao?”
“Vậy phải làm thế nào?”
“Bỏ khăn ra”
Lâm Vũ Chân cởi khăn tắm, lộ ra làn da trắng mịn như sữa, cho dù không sờ vào nhưng Giang Ninh có thể cảm nhận được làn da trơn bóng của cô.
Hắn bỗng sững lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Vũ Chân, thấy mặt cô đỏ lựng lên.
“Anh, anh nhìn cái gì!”
Cô hoảng loạn đi xuống bể, chỉ để lộ phần đầu, giấu hết cơ thể vào trong nước, dựa vào bên còn lại của bể, cách một khoảng với tên Giang Ninh đang nhìn cô với ánh mắt cầm thú.
“Không ngờ dáng em đẹp phết nhỉ”
Giang Ninh cười một tiếng.
Làm vợ hắn lâu như vậy rồi mà hắn còn chưa được đụng.
vào cô đâu.
Mặt Lâm Vũ Chân càng đỏ tợn, nạt: “Không cho anh nhìn!”
Giang Ninh nghĩ bụng, tên khốn Hoàng Ngọc Minh, giữ lại cho hắn cái bể lớn như vậy làm gì, chỉ cần một mét thôi là hai người có thể mặt đối mặt ngâm nước nóng rồi.
“Được, anh không nhìn”
Mồm Giang Ninh nói như vậy nhưng tầm mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Lâm Vũ Chân.
Chỉ là hơi nước bốc lên dày đặc, không nhìn được những nơi khác.
“Giang Ninh”
“ừ”
“Dáng người em đẹp thật sao?”
Lâm Vũ Chân bỗng hỏi.
Giọng điệu dè dặt cùng với ánh mát tràn ngập mong chờ, khiến cho tim Giang Ninh đập mạnh một cái, chỉ cảm thấy cơ thể mình suýt nữa thì không khống chế nổi.