Chỉ có điều những người này đã không kịp nữa rồi.
Nửa tháng sau, trong một đầm nước không rõ tên thuộc Vạn Nguyệt sơn mạch, đột nhiên một đạo hào quang ngũ sắc thần bí phóng lên cao, sau đó nó hóa thành vô số phù văn tan biến vào hư không.
Cùng lúc đó, Hàn Lập đang nhắm mắt tu luyện trong mật thất sâu trong lòng núi, bỗng khẽ động thần sắc, tay áo phất lên, một tiểu đỉnh màu xanh chói mắt chớp động mấy cái bay vút ra ngoài.
“Huyết Phách, chuẩn bị một chút đi, đã đến thời gian xuất phát.” Hàn Lập chăm chú nhìn mặt ngoài tiểu đỉnh màu xanh đang xuất hiện vô số phù văn quỷ dị, không chút do dự truyền âm một câu ra ngoài.
Huyết Phách đang ngồi trong một gian của động phủ lập tức đứng dậy, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
Một lát sau, một đạo cầu vồng xanh dài vài chục trượng từ trong lòng núi vọt ra, bay thẳng tới một chỗ nào đó trong Vạn Nguyệt sơn mạch.
Tình hình giống hệt như vậy cũng phát sinh ở hơn ba mươi chỗ bí ẩn khác trong sơn mạch.
Từ những nơi đó cũng nổi lên tiếng xé gió, rồi một hoặc vài đạo, thậm chí là vài chục, hơn trăm đạo độn quang bay ra cùng một lúc, tất cả đều điên cuồng bay về một hướng.
Những người này không thèm che giấu hành động chút nào nên đương nhiên làm kinh động đến những tu tiên giả Huyết Thiên đang ẩn mình trong sơn mạch. Bọn chúng không chút do dự bay theo.
Một vài đạo độn quang có tốc độ cực kỳ nhanh thậm chí còn đuổi kịp những người bay phía trước, rất nhanh đã phát sinh những trận đấu pháp vô cùng ác liệt.
Hàn Lập thấy độn tốc của Huyết Phách quá chậm nên sớm đã mở rộng độn quang của mình bao trọn cả nữ tử này vào trong, hợp hai làm một tiếp tục bắn về phía trước.
Với độn tốc nhanh như vậy, nếu mấy kẻ gần đó phát hiện ra thì cho dù muốn đuổi cũng gần như là chuyện không thể.
Nhiều người chỉ cảm thấy một ánh chớp xanh xẹt qua không trung một cái rồi một đạo cầu vồng xanh ở phía chân trời bên này đã vọt tới tận phía chân trời bên kia, trong nháy mắt đã mơ hồ biến mất không thấy đâu nữa. Chỉ còn để lại dư âm phá không lượn lờ giữa không trung.
Tất cả những người nhìn thấy cảnh này đều vô cùng hoảng sợ, lập tức vứt tất cả ý nghĩ cướp chìa khóa trong lòng lên tận chín tầng mây, nhanh chóng đi tìm mục tiêu khác.
Tuy nhiên, Huyết Thiên đại lục vốn đầy kẻ dũng mãnh vô cùng, chưa bao giờ thiếu những tên to gan lớn mật hết sức tự phụ.
Đúng lúc đạo cầu vồng xanh kia bay ngang qua bầu trời phía trên một hạp cốc sâu không thấy đáy, đột nhiên tiếng xé gió “vù vù” từ phía dưới vọng lên, vô số Phạn văn tuôn ra. Trong chớp mắt chúng đã tạo thành một tòa trận pháp bằng ánh sáng cực kỳ huyền diệu.
“Đạo hữu chậm đã, tại hạ có chuyện muốn thương lượng cùng các hạ một chút.” Một giọng nói từ trong quang trận cùng lúc truyền ra.
Lời nói của người này rất khách khí, nhưng động tác lúc trước lại không hề dừng lại chút nào. Chỉ thấy sau khi quang trận kia quay tít một vòng, một lực hút kinh người bỗng nhiên cuốn tới đạo cầu vồng xanh.
Hàn Lập thấy vậy hết sức giận dữ, căn bản không có ý định trả lời. Hằn thò một bàn tay từ trong ống tay áo ra rồi nhẹ nhàng vỗ xuống phía dưới. Một chưởng lực lớn gấp mười lần lực hút do quang trận tạo ra lập tức cuồn cuộn đè xuống.
“Oanh” một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa.
Chẳng những quang trận và lực hút kia vỡ tan ra mà cả hạp cốc dài mấy dặm phía dưới thoáng cái đều bị sụp đổ.
Tên gia hỏa tự phụ vượt xa tồn tại cùng giai trốn ở phía dưới càng không kịp tránh né, lập tức bị nghiền nát thành một đoàn huyết vụ, ngay cả nguyên anh cũng không may mắn thoát được.
Mà đạo cầu vồng xanh trên trời cao không dừng lại chút nào, trực tiếp lóe lên mấy cái rồi biến mất ở đường chân trời xa xa.
Một lát sau, trong một ngọn núi nhỏ gần hạp cốc vừa bị sụp đổ, mấy đạo huyết quang đột nhiên lao ra. Bọn chúng lượn một vòng rồi tụ lại phía trên bầu trời hạp cốc, từng đạo hư ảnh dần dần hiện rõ.
Đó là một đám người mang phục sức khác nhau.
Nam nữ già trẻ đều có, ước chừng hơn bảy tám người, nhưng khí tức trên thân thể mỗi người đều rất khác người bình thường.
Giờ phút này, cả đám đang nhìn vết máu lốm đốm phía dưới, sắc mặt đều khó coi vô cùng.
“Làm thế nào bây giờ? Có nên đuổi theo rửa hận báo thù thay Nha đạo hữu hay không?” Một thiếu nữ mặc áo màu xanh biếc bỗng nhiên hỏi một câu.
“Đừng nói giỡn. Nha đạo hữu tìm nhầm đối thủ, không ngờ lại chọn một lão tổ Đại Thừa kỳ. Chuyện này không thể trách người ngoài được.” Một gã nam tử tóc tai bù xù không chút do dự, nói.
“Đúng vậy. Tu vi Nha huynh không dưới ta và ngươi, theo lý thuyết cũng có thể chèo chống với lão tổ Đại Thừa kỳ được nhất thời nửa khắc. Đối phương có thể một đòn diệt sát Nha đạo hữu, chỉ e trong hàng lão tổ Đại Thừa cũng là tồn tại đứng đầu, thì đối phó với chúng ta cũng chỉ như thổi bụi mà thôi. Diệp Tiên tử nếu muốn báo thù cho hắn xin cứ đi một mình là được, huynh đệ chúng ta chắc chắn sẽ không dính vào việc này.” Một lão giả tướng mạo xấu xí, cơ thịt trên mặt co rút, mở miệng.
“Tiểu muội cũng chỉ nói vậy mà thôi. Chư vị không dám trêu chọc đại địch bậc này thì tiểu muội sẽ càng không đi làm chuyện mất mặt như thế. Chẳng qua bây giờ sự tình đã đến nước này, chúng ta cũng không thể tiếp tục “ôm cây đợi thỏ” được nữa, cũng nên nhanh chóng tiến tới chỗ Thiên Đỉnh cung xuất thế xem có thể “đục nước béo cò” hay không!” Thiếu nữ gượng cười hai tiếng, trả lời.
Vì thế mấy người này sau khi thương lượng một lát liền hóa thành những đạo độn quang chọn một phương lao vút đi.
“Phanh” một âm thanh khẽ vang lên.
Một cự hán thân cao mấy trượng ngăn cản phía trước bị một ngón tay Hàn Lập bên trong đạo độn quang điểm nhẹ một chỉ. Ngay lập tức đầu và nguyên anh của gã liền “ầm” một tiếng nổ tung ra.
Thi thể không đầu nhoáng một cái từ trên cao rơi xuống phía dưới.
Đạo cầu vồng xanh chói mắt lắc lư mấy cái rồi trực tiếp xuyên thủng thân hình mấy kẻ phía sau cự hán, trong nháy mắt đã chém bọn họ thành hai nửa, sau đó mơ hồ biến mất trong không trung phía sau.