Chuyện hôm đó như một cơn ác mộng, vẫn luôn tồn tại trong tâm trí anh ta.
Cho dù không ai nhắc tới, dường như tất cả mọi người đều quên mất, kể cả mình. Nhưng anh ta biết, cơn ác mộng này vân luôn tồn tại, và đang kiếm soát anh ta!
Hứa Trúc Linh nhìn thấy vẻ mặt cậu không được tốt, có chút lo lắng: ‘Sao vậy? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
“Không có gì, cô ăn trước đi, không đủ thì nói…..tôi sẽ đi lấy cho cô.”
“Cậu đừng quan tâm tôi, nhanh đi tìm Risa đi.”
Cô dùng thân mình đẩy cậu đi, khiến cậu mau rời đi, đừng lãng phí thời gian ở bệnh viện, việc quan trọng không phải là đuổi theo vợ sao?
Diên không thể thay đổi ý định của Hứa Trúc Linh, đành phải xoay người rời đi, tới cửa còn nghe được Hứa Trúc Linh nói vọng ra ở phía sau: “Nhanh đem Risa mang về đây, rồi cùng nhau kết hôn nhat”
Cậu nghe được vế sau, trong lòng trở nên nặng trĩu.
Lúc Cố Thành Trung đi ra, Diên đã rời đÌ.
“Cậu ta về rồi?”
“Đi tìm Risa, anh cảm thấy cậu ấy sế thành công không?”
“Mọi khởi đầu đều khó khăn, nhưng cái khó là đánh bại người có quyết tâm, chỉ cần Diên có thể buông bỏ khúc mác trước đây, nhất định là có thể”
“Nhưng…..thật sự dễ dàng như vậy sao?”
Đôi mắt cô lờ mờ, tuy rằng trước đây cậu ấy chưa bao giờ nhắc đến chuyện buồn phiền, nhưng cô biết Diên đối với những chuyện xảy ra lúc trước luôn cảm thấy canh cánh trong lòng.
Chắc hẳn để đặt một ai ở trong lòng, có thể sẽ rất khó tiếp nhận.
Diên yêu cầu cấp dưới chuẩn bị một máy bay tư nhân để đến Hà Nội, ngồi trên máy bay, tỉnh thần vẫn không ổn định, có chút choáng váng.