Vèo!
Nhiếp Vân lui về phía sau lần nữa
Lần này trung niên nhân lộ ra thần thái ngưng trọng.
Ba phân thân thực lực giống nhau như đúc, cũng làm cho hắn cảm thấy khó hiểu và khiếp sợ.
– Thiên Tâm Đằng lan tràn!
Biết rõ không thi triển toàn lực rất khó chiến thắng đối phương, Nhiếp Vân cũng không lưu thủ, bàn tay giương lên, Thiên Tâm Đằng lan về phía trước, vô số dây leo gào thét cuốn lấy trung niên nhân.
– Thủ đoạn quá nhiều!
Rốt cuộc trung niên nhân cảnh giác.
Thực lực Thiên Tâm Đằng đạt tới hai ngàn chín trăm chín mươi chín đầu đại đạo, phối hợp thuộc tính không ngừng diễn sinh, mặc dù là hắn cũng có cảm giác khó giải quyết.
Hơn nữa người này trong nháy mắt xuất hiện ba phân thân, ba người liên thủ với nhau, cho dù hắn có thực lực mạnh hơn cũng khó thắng.
– Ta không muốn chiến đấu với ngươi, ta chỉ muốn tìm được Phá Ấn Luân, ngươi giao thứ đó ra, chúng ta sẽ xoay người rời đi.
Nhiếp Vân cất cao giọng nói.
Đây là lời nói thật, thực lực của trung niên nhân thật đáng sợ, mặc dù hắn sử dụng tất cả thủ đoạn cũng không thể đánh thắng..
– Muốn Phá Ấn Luân, phải mạnh hơn ta mới được.
– Động thủ đi, không nên làm người nhu nhược, ta muốn nhìn ngươi có bao nhiêu át chủ bài.
Trung niên nhân hừ lạnh.
– Mục đích của ngươi ở nơi này là Phá Ấn Luân sao?
Thấy trung niên nhân nghe được Phá Ấn Luân, tuy nhìn thì lạnh lùng nhưng trên thực tế trong ánh mắt mang theo hưng phấn, trong nội tâm Nhiếp Vân khẽ động, hắn nghĩ tới một loại khả năng.
Hừ!
Trung niên nhân cũng không trả lời, sắc mặt lạnh lùng, trong mắt bắn ra hàn quang.
Bước ra một bước, một quyền lăng không.
Địa chấn núi tồi, lực lượng khủng bố.
Ba đại pháp thân đồng thời cảm thấy chấn động và lui về phía sau lần nữa.
– Đáng giận!
Không nghĩ tới tên này dầu muối không tiến, nói cái gì cũng vô dụng, thực lực lại mạnh như vậy, Nhiếp Vân cảm thấy bất đắc dĩ.
Liên tục giao thủ, cả cánh tay của hắn run rẩy, khí huyết trong người sôi trào và hít thở dồn dập.
Tiếp tục đánh như vậy, hắn nhất định sẽ bị đối phương đang sống đánh chết.
Hiện tại bảo hắn buông tha khẳng định không cam lòng.
– Ta đến thử xem!
Thời điểm Nhiếp Vân tiến thối lưỡng nan, đột nhiên Tử Đồng Bất Hủy kêu lên và đi tới trước mặt.
Bản thể Tử Đồng Bất Hủy là hỗn độn thần sơn, thân thể vô cùng chắc chắn, vung quyền ra tay, cánh tay và nắm đấm vừa thô vừa to nghiền áp về phía trước.
Oanh!
Nắm đấm của trung niên nhân đối kháng nắm đấm của Tử Đồng Bất Hủy, hai người đều chấn động.
Tuy Tử Đồng Bất Hủy có thực lực kém Nhiếp Vân một đoạn nhưng loại cứng đối cứng, va chạm lực lượng đơn thuần lại không kém gì trung niên nhân.
– Viễn cổ hỗn độn thần sơn? Không tệ, không sai!
Hiển nhiên trung niên nhân không nghĩ tới người trơớc mặt lại có thực lực như vậy, đối kháng một chiêu cũng nhận ra chi tiết của Tử Đồng Bất Hủy, nội tâm tràn đầy hoảng sợ.
– Ngươi cũng không tệ!
Tử Đồng Bất Hủy tiến về phía trước, lần này không phải nắm đấm mà là cả người đụng qua.
Thực lực mạnh nhất của hắn không phải là tiên lực, mà là thân thể, mạnh mẽ đâm tới chẳng khác gì binh khí cực lớn hình người, còn chưa tới trước mặt đã nghiền nát không gian chung quanh..
– Lạc Nguyệt Thần Phong!
Tử Đồng Bất Hủy và trung niên nhân giao thủ tạp thành khe hở, Phù Ám Triều vẫn súc thế lực lượng đã ra tay.
Đây là tuyệt chiêu mạnh nhất của hắn, Lạc Nguyệt Thần Phong!
Chúa tể thần binh loại hình liêm đao như mặt trăng rơi xuống, nó mang theo sát ý chém giết tất cả, lăng không bổ một phát, từng tia khí lãng giống như vằn nước không ngừng nện về phía trung niên nhân.