Hoa Thanh Ti âm thầm quyết định, bất kể như thế nào cũng phải bảo vệ đám người Xích Nguyệt bình an, đợi Dương Khai đi ra rồi nói sau.
Đối mặt yêu cầu của Hoa Thanh Ti, Diệp Tinh Hàm chỉ cười chua xót, từ từ lắc đầu.
Hoa Thanh Ti biết tâm ý của nàng đã quyết, cũng chỉ có thể than thở một tiếng, không khuyên nữa.
– Còn chưa động thủ? Thạch Thương Anh không kiên nhẫn thúc giục, nguyên lực của bàn tay đặt trên đầu Đỗ Hiến phun ra nuốt vào không chừng, dường như tùy thời cũng sẽ lấy tánh mạng của người này vậy.
Thân thể mềm mại của Diệp Tinh Hàm run lên, cũng không dám trì hoãn nữa, hai tay tung bay, nhanh chóng kết ấn.
Kèm theo ấn ký bay ra, các loại khốn trận ảo trận sát trận trong sơn cốc này từng tầng một bị giải khai.
Thần niệm của Khưu Trạch phóng ra ngoài, chặt chẽ chú ý, đợi sau khi nhận ra trận pháp trong sơn cốc đã toàn bộ giải khai, không khỏi cười ha hả, nói: – Diệp điệt nữ thức thời là tuấn kiệt, anh minh rất nhiều với phụ thân của ngươi.
Mà sau khi Diệp Tinh Hàm đang mở ra trận pháp, cả người một trận yếu đuối vô lực, dường như hoàn toàn mệt lả vậy. Nàng chỉ nhẹ nhàng khẽ quát một tiếng: – Đi mau!
Nàng vừa nói xong, ánh mắt của đám người Hoa Thanh Ti giao hội, lập tức muốn thoát đi chỗ này.
Nhưng vẫn chưa chờ bọn họ có động tác gì, bình thai của trận cơ kia lại vù vù một trận, một cỗ dao động lực lượng không gian rõ ràng khả biện lập tức thoải mái khai ra. Ngay sau đó, chỗ bình thai của trận cơ tản ra tia sáng chói mắt.
– Cái gì? Thạch Thương Anh phóng đi về phía đám người Diệp Tinh Hàm lập tức dừng ở tại chỗ, kinh ngạc nhìn nhìn bình thai của trận cơ kia, dường như thế nào cũng không nghĩ tới bình thai đó lại vận chuyển vào giờ khắc này, hơn nữa nhìn bộ dáng này còn có người truyền tống tới.
Khưu Trạch cũng là con ngươi lộ tinh quang, một chớp mắt không dời nhìn chằm chằm bên kia.
Lúc trước khi lão ta thấy được bình thai của trận cơ đã nghĩ đến đồ chơi nọ đã hư hại. Nếu không phải như thế thì đám người Diệp Tinh Hàm vì cái gì không trốn đi, ngược lại bị vây trong sơn cốc. Nhưng hiện tại thấy trước mắt, cũng không phải như lão ta nghĩ.
Có người từ địa phương khác truyền tống tới, đây chẳng phải nói bình thai vẫn tốt sao? Người đến là ai, chỗ giáp nhau của bình thai là nơi nào?
Đám người Thạch Thương Anh và Khưu Trạch mờ mịt bất đồng, khi thấy tia sáng kia, Diệp Hận một mực sắc mặt hôi bại lại hoắc mắt trợn to tròng mắt, thân thể không thể ức chế run rẩy.
Lối vào Bí cảnh… đã được chữa trị rồi!
Lối vào Bí cảnh bị phong bế mấy vạn năm, hôm nay vào giờ khắc này lại được chữa trị.
Tông chủ của Thiên Diệp Tông qua nhiều thế hệ đều lấy chữa trị lối vào Bí cảnh làm trách nhiệm của mình, phí hết tâm huyết cùng tinh lực, nhưng không một người nào thành công. Vậy mà ông ta lại chính mắt thấy lối vào Bí cảnh được chữa trị giờ khắc này.
Trong nháy mắt, Diệp Hận không khỏi dâng lên tâm tình mặc dù là chết cũng không hối tiếc, nhưng lại không nhịn được cười một cách ngờ ngệch a ha.
Chỉ cần cửa vào của bí cảnh được chữa trị, Thiên Diệp Tông truyền thừa cũng sẽ không đoạn tuyệt, liền có cơ hội lần nữa làm rạng rỡ tông môn.
Nhưng nghĩ tới tình cảnh của bản thân mình cùng Thiên Diệp Tông hiện tại, trái tim của Diệp Hận lập tức chìm vào đáy cốc.
Ông ta đương nhiên biết người nào chữa trị lối vào Bí cảnh. Dù sao mấy ngày này tới nay chỉ có một mình Dương Khai đi vào trong đó, trừ hắn ra còn có thể là ai chứ? Ông ta cảm khái nữ nhi mình có ánh mắt không sai đồng thời cũng âm thầm áo não trời cao không cho Thiên Diệp Tông thời gian nhiều thêm mấy ngày.
Nếu có thêm thời gian mấy ngày, Diệp Hận có mười phần nắm chắc có thể thu được những thứ công pháp thất truyền cùng bí thuật trong Bí cảnh. Như vậy ông ta có thể khu sử những khôi lỗi Địa cấp đó lên trên ngọn núi cao nhất.
Có những khôi lỗi Địa cấp tương trợ, Thiên Diệp Tông cũng sẽ không luân lạc tới hoàn cảnh như hiện nay, đến lúc đó mặc dù không phải đối thủ của đám người Khưu Trạch, cũng có thể liều mạng lưỡng bại câu thương.
Nhưng trên thực tế, cửa vào cứ khơi khơi đúng lúc này được chữa trị xong.
Cái này chẳng những Thiên Diệp Tông cũng xong đời, mấy vạn năm truyền thừa này cũng phải xong đời, toàn bộ rơi vào tay người khác.
Ông ta cảm thấy chỉ có một mình Dương Khai, căn bản không có lực ngăn cản Đế Tôn Cảnh Khưu Trạch.
Ngay vào lúc ông ta suy nghĩ lung tung, chỗ bình thai của trận cơ có hai bóng người từ từ hiển lộ ra. Một người trong đó chính là Dương Khai. Một người khác lại là một tiểu nha đầu phấn điêu ngọc trác thoạt nhìn chỉ khoảng chừng 7, 8 tuổi. Tiểu nha đầu ấy một đầu lửa đỏ với tóc dài gần như muốn rối tung ở chỗ mắt cá chân, nhu thuận như thác, cực kỳ bắt mắt. Không chỉ như thế, nàng còn mặc một bộ quần áo của đại nhân, rộng thùng thình, thằng chẳng ra thằng, ông chẳng ra ông. Y phục kia vừa nhìn chính là vật của Dương Khai. Tuy nhiên trang phục như vậy chẳng những không phá hủy vẻ đẹp của nàng, ngược lại tăng thêm một nụ cười khẽ đáng yêu, khiến người liếc mắt nhìn liền không nỡ dời đi ánh mắt. Nhất là khuôn mặt nhỏ nhắn phấn đô đô ấy khiến người nhìn thì có kích động muốn nhéo một phen.
Lúc hai người xuất hiện, hiển nhiên vẫn chưa hiểu rõ tình huống trước mắt, cho đến sau khi ngửi được mùi máu tanh nhàn nhạt, Dương Khai mới thần sắc trầm xuống, thần niệm quét đi ra.
Trong khoảnh khắc, sắc mặt của hắn liền khó xem.
Hắn nhìn thấy đám người Xích Nguyệt bị thương, núp ở bên phía bình thai của trận cơ. Hắn nhìn thấy Diệp Hận Đỗ Hiến bị người giam cầm tại chỗ, khí tức uể oải. Hắn nhìn thấy Thạch Thương Anh thần tình lóe lên, trù trừ không tiến thêm. Hắn còn nhìn thấy Lạc Tân trợn mắt nhìn mình, trong mắt lóe lên sự tức giận của cừu hận oán độc.
Hắn còn cảm thấy khí tức của một vị cường giả Đế Tôn Cảnh!
– Dương thiếu! Hoa Thanh Ti vừa nhìn thấy Dương Khai xuất hiện, đã biết cứu tinh tới rồi, không nhịn được nhẹ nhàng thở ra, cười khổ nói: – Ngươi chậm xuất hiện một chút nữa, chúng ta coi như xong rồi.
– Dương thiếu thật xin lỗi… Gương mặt của Diệp Tinh Hàm thấp thỏm nhìn Dương Khai: – Là Thiên Diệp Tông ta làm liên luỵ bọn ngươi.
Diệp Tinh Hàm dừng một chút, nàng vội la lên: – Ngươi dẫn bọn họ nhanh chóng chạy đi.
Tuy rằng nàng thấy qua Dương Khai xuất thủ, cũng biết thực lực của hắn không tầm thường, nhưng chỗ này có một cường giả Đế Tôn Cảnh, nàng cũng không cho rằng với thực lực của Dương Khai có thể cùng Đế Tôn Cảnh ganh đua này nọ.
Nghe được lời của nàng, ánh mắt của Dương Khai mới thu hồi từ trên người của Khưu Trạch, khóe miệng nhướng lên, nói: – Thế cục này hơi có chút phức tạp a.
Tuy rằng hắn vẫn chưa biết rõ trước mắt đây hết thảy rốt cuộc là thế nào mà thành như vậy, nhưng người nào là địch người nào là bạn, đã vừa nhìn thì hiểu ngay.
– Là tên kia đả thương nàng đúng không? Lúc Dương Khai hỏi câu này, liếc mắt nhìn Khưu Trạch.
Hoa Thanh Ti đã là Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong tu vi, người ở tại chỗ có thể đánh bị thương nàng trừ Khưu Trạch ra thì không còn người nào khác nữa.
– Đúng vậy! Hoa Thanh Ti nhẹ nhàng gật đầu: – Lão ta dường như là Thiên Chiếu Cung cung chủ, vừa mới tấn thăng Đế Tôn Cảnh không lâu, tu vi chưa được củng cố, bằng không ngươi đã không thấy được Hoa tỷ rồi.
– Được lắm, dám đánh bị thương người của ta, lão ta chết chắc rồi. Dương Khai cười lạnh một tiếng.
Lời vừa nói ra, một đám người tất cả đều như ngây ngốc nhìn hắn.