– Chúng ta đã đi qua Âm Hồn Giản, đi qua Định Hồn Pha, đây là cửa thứ ba trong truyền thuyết, nếu như tin tức của Phù Ám Triều không sai, cái gọi là Phá Ấn Luân đang ở nơi này.
Thấy vẻ mặt của hắn còn mê man, Nhiếp Vân truyền ý niệm tới.
– Ah…
Đoạn Diệc gật gật đầu, hắn nhìn hai bên.
Đại điện trước mặt trống trải đến cực điểm, không có bóng người nào, ngay cả tiếng kim rơi cũng không có.
Hai người chậm rãi đi về phía trước, tinh thần tập trung cao độ sợ giống như vừa rồi và có cái gì đó đột nhiên nhảy ra đánh lén, loại tình huống này không xuất hiện dường như đại điện này không có bất cứ nguy hiểm nào.
Đi một hồi cũng không phát hiện cái gì ở phía trước, dường như đại điện vô cùng rộng lớn, căn bản không có cuối cùng.
Đông đông đông đông!
Thời điểm hai người nóng lòng không biết xảy ra chuyện gì, đột nhiên phía trước có tiếng bước chân liên tiếp.
– Có người!
Hai người nhìn nhau, lúc này cầm binh khí trong tay và phòng bị.
Nếu như đoán không sai, nơi này hắn là vị trí trọng yếu trong Âm Hồn Cốc, cũng là hành cung của U Vương.
Tuy không biết thực lực U Vương nhưng có thể làm cho cường giả như Vu Ba cam tâm tình nguyện thần phục, khẳng định phải mạnh hơn hắn nhiều, cường giả loại này mặc dù hai người bọn họ liên thủ cũng khó có thể chống lại.
Làm ra phòng bị, hai người chậm rãi đi về phía trước, đi vài bước, không gian trước mặt có mấy bóng người xuất hiện trong tầm mắt.
– Phù Ám Triều?
Nhìn rõ bóng người xuất hiện trước mặt, Nhiếp Vân lập tức âm trầm.
Chính là đám người Phù Ám Triều rời đi lúc trước, bộ dạng bọn họ hiện tại không tốt lắm, chật vật không chịu nổi, nhất là Phù Ám Triều, sắc mặt vàng như nến, rất hiển nhiên hắn thi triển bí thuật nào đó nên bị thương căn bản, nếu không bằng vào thực lực của hắn khẳng định đã sớm chữa tốt thương thế.
Bạch Đầu tôn giả không mạnh hơn hắn bao nhiêu, mái tóc bạc có một nửa biến thành màu đen, nếu như lúc trước hắn nói không saik, toàn bộ biến thành đen sẽ đại biểu tử vong, xem ra tuổi thọ của hắn lần này tổn thất một nửa.
Tử Đồng Bất Hủy mất một cánh tay, khí tức cũng có chút uể oải.
Trạng thái tốt nhất trong đám người chính là tỷ tỷ Quỷ Mị Yêu Cơ, sắc mặt vẫn tối tăm phiền muộn như quỷ hồn nhưng không có biến hóa so với trước kia.
– Di Tương? Tại… Tại sao ngươi lại ở chỗ này?
Nhiếp Vân nhìn thấy đối phương, đám người Phù Ám Triều cũng nhìn thấy hắn, đồng thời kinh ngạc.
Rất hiển nhiên bọn họ không nghĩ tới đám người Nhiếp Vân lại tới đây nhanh như thế, hơn nữa nhìn bộ dạng của bọn họ không có thương tích gì.
Điều này sao có thể!
Phù Ám Triều biết rõ hai quan trước chỉ kiểm tra kỹ xảo nhưng đã tổn thương thành như vậy, tại sao bọn họ không có chuyện gì?
– Tại sao chúng ta ở nơi này, đương nhiên là đi từng bước tới đây.
Lúc này Nhiếp Vân không có hảo cảm với đám người Phù Ám Triều.
Trong lôi vân hắn cứu mọi người, trong ảo cảnh ra tay giải quyết nguy hiểm, những người này thấy chuyển biến tốt liền bỏ chạy, không có chút tình nghĩa nào đã làm cho hắn mất đi kiên nhẫn.
– Nơi này hẳn là hang ổ của U vương, Phá Ấn Luân ngay ở chỗ này, nếu chúng ta tranh đấu ở đây sẽ chỉ làm âm hồn thừa dịp mà vào, không bằng chúng ta hợp tác.
Nhìn thấy bộ dáng và vẻ mặt của hắn như thế, Phù Ám Triều vội vàng nói.
Hắn đã thi triển tuyệt chiêu mạnh nhất của mình, khí huyết tổn hao nhiều, chiến đấu với đối phương sẽ lâm vào hạ phong, phương pháp tốt nhất tự nhiên là hợp tác.
– Hợp tác? Ta sợ bị ngươi bán mà không biết.
Nhiếp Vân cười lạnh.
– Vậy ngươi muốn làm sao bây giờ?
Phù Ám Triều biết rõ đã gài bẫy đối phương một lần, cho dù giải thích chưa chắc có người tin, thở ra một hơi và hỏi.
– Làm sao bây giờ? Giết ngươi, ta tiêu tức giận là được…
Nhiếp Vân tiến về phía trước một bước, kiếm quang lập loè.