– Khó nói.
Xem ra Lý Đán ở đây không có cách nào nói chính xác, Tần Tiêu hành lễ bái biệt rời khỏi Ngự Sử đài. Hướng Tử Thần Điện tìm Võ Tắc Thiên.
Theo thường lệ thì thông báo ở bên ngoài trước, rốt cuộc Tần Tiêu cũng được triệu vào thư phòng Tử Thần Cung. Đi vào bên trong thì đúng là oan gia ngõ hẹp, Vũ Ý Tông đã ở đây. Đang dùng vẻ mặt khinh miệt như cười mà không phải cười nhìn qua Tần Tiêu.
Võ Tắc Thiên thì đang phê duyệt một số tấu chương, trùng hợp Thượng Quan Uyển Nhi cũng ở bên cạnh hầu hạ. Thỉnh thoảng âm thầm nhìn qua hắn vài lượt, ánh mắt tràn đầy hương vị.
Trong nội tâm của Tần Tiêu rất rõ ràng, nhất định là Vũ Ý Tông này lớn lên giống như quy nô, ở trước mặt Võ Tắc Thiên cũng bài ra bộ dáng xảo quyệt.
Tần Tiêu cùng Vũ Ý Tông hai người đều lẳng lặng đứng ở trước bàn sách của Võ Tắc Thiên, chờ nàng phê hết tấu chương. Hai người tuy không nhúc nhích, nhưng mà đang âm thầm đọ sức, không khí giữa hai người như tắc nghẽn.
Sau một lúc lâu Võ Tắc Thiên phê hết bản tấu chương cuối cùng, buông bút lông nhìn qua Tần Tiêu cùng Vũ Ý Tông hai người trong nội đường, thở dài, nói:
– Chuyện giữa các ngươi trẫm cũng biết. Như thế nào, chuyện nhỏ như vậy cũng muốn náo trước mặt trẫm sao? Chẳng phải là đùa quá mức rồi à. Các ngươi là Hoàng Gia Ngự Suất Đại tướng quân, tại sao lại giống như con nít như vậy?
Chưa mở phiên toà thì đã nghiêm nghị rồi, đúng là uy hách mười phần. Võ Tắc Thiên thủ đoạn cay độc biểu lộ không thể nghi ngờ.
Vũ Ý Tông vội nói:
– Bệ hạ thánh giám! Tả Vệ Suất tướng quân Lý Tự Nghiệp cùng gia nô của Tần Tiêu đúng là khinh người quá đáng, ẩu đả Hoàng Gia Ngự Suất bên đường, còn gây ra ba cái nhân mạng, quả thực miệt thị vương pháp, bỏ qua triều đình, bỏ qua thiên uy của bệ hạ. Ác đồ như thế không nghiêm trị thì thần uy vương triều của chúng ta bị vấy bẩn.
Tần Tiêu thật muốn vọt lên đánh hắn chết cho thống khoái, trong nội tâm nổi giận mắng: ngươi là quy nô chêt tiệt, đúng là giảo biện! Đánh nhau sao, các ngươi đánh thua nên nói là chúng ta nguy hại an nguy của nhân loại, ảnh hưởng tới hòa bình của thế giới. Ngươi cũng không nhìn một chút tướng mạo của mình, bản thân ở đây đã làm ô nhiễm không khí rồi.
Võ Tắc Thiên bình tĩnh như nước nhìn Tần Tiêu nói:
– Tần Tiêu, ngươi cho rằng thế nào?
Tần Tiêu nói: Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn
– Đánh nhau nháo sự thì có nguyên nhân, song phương đều có sai lầm, Tần Tiêu không dám bao che khuyết điểm. Bản thân chuyện đánh nhau là không lớn, nhưng mà có án mạng thì có chút kỳ quặc. Tần Tiêu đã làm điều tra sơ bộ, thời điểm ẩu đả bọn người Lý Tự Nghiệp không có đánh vào chỗ hiểm của Thiên Kỵ Vệ Sĩ. Nhưng khi bọn chúng bị mang về huyện nha Trường An thì có ba người chết bất đắc kỳ tử. Tần Tiêu cho rằng án này nhất định có nội tình khác.
Vũ Ý Tông gào lên như sấm, thiếu chút nữa nhảy dựng lên:
– Tần Tiêu ngươi có ý gì, ngươi không phải đang chỉ con la mắng con lừa sao? Chiếu theo ý của ngươi, ah, ngược lại là ta không phải, Thiên Kỵ Vệ Sĩ của ta không phải? Ai không có việc gì đi tìm chết đây? Còn không phải ngươi ngu xuẩn sao!
– Làm càn!
Võ Tắc Thiên trầm giọng quát khẽ, uy nghiêm vô cùng.
– Cái gì ” ngươi người “, ” Thiên Kỵ Vệ Sĩ của ta “, Hoàng Gia Vệ Suất ngược lại đã bị các ngươi phân biệt rõ ràng rồi!
Vũ Ý Tông vội vàng chắp tay cúi đầu:
– Thần biết tội, bệ hạ bớt giận! Thần nhất thời xúc động phẫn nộ, không lựa lời, xin bệ hạ thứ tội!
Võ Tắc Thiên nghiêng mắt nhìn hắn vài lần, không để ý tới, quay đầu nhìn qua Tần Tiêu:
– Tần Tiêu, ý của ngươi là việc này nên như thế xử trí đây? Ba cái nhân mạng, phát sinh trong kinh thành nên sẽ không tốt, tình thế phát triển xuống dưới sẽ càng ác liệt, sẽ tạo thành ảnh hưởng xấu, ảnh hưởng nghiêm trọng tới danh dự của Hoàng Gia Vệ Suất. Nói ý của ngươi đi.
Tần Tiêu hít sâu một hơi, nói ra:
– Theo ý của vi thần thì xin bệ hạ chọn ra người đắc lực, chuyên kiểm tra thực hư của án này.
Võ Tắc Thiên bất động thanh sắc, ngữ khí thường thường:
– Ngươi cho rằng người phương nào có thể đảm nhận vị trí này?