Mà Vương Trần Hiêu hình như rất ghen ghét Diệp Phàm, hắn làm thiên tài của Hiệp Hội Phù Sư, đương nhiên không cam tâm bản thân không bằng một tán tu, huống chi hắn còn luyến mộ Tư Đồ Kiều Kiều, mà Tư Đồ Kiều Kiều lại thích chạy đi nói chuyện cùng Diệp Phàm.
“Vương Trần Hiêu bộ dáng không hữu hảo lắm.” Diệp Phàm lắc lắc đầu nói.
“Ta cảm thấy chúng ta không thể cùng Tư Đồ Kiều Kiều đến Hoàng Thành, tốt nhất vẫn nên chạy đi thôi.” Bạch Vân Hi đề nghị.
“Chỉ là Thanh Ngọc Lưu Ly Dịch còn chưa lấy được.” Diệp Phàm nhíu mày lại: “Chúng ta lấy về Thanh Ngọc Lưu Ly Dịch trước đã, thứ kia có thể đề cao tỷ lệ kết đan, tuy rằng tư chất của ngươi rất tốt, nhưng chuẩn bị nhiều một chút sẽ không sai.”
Bạch Vân Hi nhíu mày: “Vậy chúng ta ở lại thêm một thời gian.”
Diệp Phàm trấn an: “Ngươi yên tâm, chỉ cần lão quái vật Nguyên Anh không ra tay, chúng ta đánh không lại vẫn có thể trốn.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được rồi.”
……(dreamhouse2255)
“Các ngươi đi đâu vậy?” Tư Đồ Kiều Kiều tùy tiện hỏi.
Diệp Phàm nhún vai: “Ra ngoài đi dạo một vòng.”
Tư Đồ Kiều Kiều gật đầu, “Mua được không ít đồ đi?”
Diệp Phàm bĩu môi: “Thành trấn này quá nhỏ, không có thứ gì tốt, hại ta có linh thạch cũng không biết tiêu vào đâu.”
Bạch Vân Hi: “……” Không có thứ gì tốt còn mua nhiều như vậy.
“Cô cô ta thiết yến ở đình hóng gió, nói là muốn tẩy trần cho chúng ta.”
“Mở tiệc, có ăn a?” Diệp Phàm hỏi.
Tư Đồ Kiều Kiều gật đầu: “Đúng vậy!”
“Thanh Ngọc Lưu Ly Dịch đâu? Đã tới chưa?” Diệp Phàm hỏi.
“Cô cô nói là đã đi điều một phần, chắc cũng sắp tới rồi, lát nữa ta đi hỏi một chút.”
Diệp Phàm nhìn Tư Đồ Kiều Kiều: “Nhanh hỏi đi, đừng có quên.”
(dreamhouse2255)
“Đã biết, không phải Thanh Ngọc Lưu Ly Dịch thôi sao? Một ngày hỏi tới mấy lần, ngươi có thấy phiền không?”
“Ta cũng không phải không trả linh thạch, muốn ta có thể mua.” Diệp Phàm nói.
Tư Đồ Kiều Kiều vẫy vẫy tay: “Bỏ đi bỏ đi, tính trêи đầu ta là được.”
Diệp Phàm kinh ngạc nhìn Tư Đồ Kiều Kiều: “Không cần linh thạch sao, vậy quá đa tạ ngươi.”
……
“Phạn đạo hữu, Tịch đạo hữu tới rồi, ngồi đi.” Tư Đồ Ninh nhiệt tình nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Được rồi.”
Bạch Vân Hi nhìn Tư Đồ Ninh, lại nhìn Vương Trần Hiêu bên người Tư Đồ Ninh, luôn cảm thấy bữa tiệc này không có ý tốt.
Tư Đồ Ninh ân cần rót cho Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi một chén rượu: “Phạn đạo hữu, Tịch đạo hữu, chất nữ nhà ta làm phiền hai vị chiếu cố rồi, Kiều Kiều tính tình kiêu căng, sợ là đã mang tới cho hai vị không ít phiền toái, ta tại đây bồi tội với hai vị, kính trước một ly.”
Tư Đồ Kiều Kiều không vui nói: “Cô cô, ngươi nói cái này làm gì?”
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm chống cằm nhìn Tư Đồ Ninh: “Thanh Ngọc Lưu Ly Dịch còn chưa tới sao?”
Tư Đồ Ninh cười cười: “Sắp tới rồi.”
“Nha.” Diệp Phàm một tay chống cằm, một tay đặt trêи mặt bàn, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Tư Đồ Kiều Kiều nhìn Diệp Phàm: “Phạn Dạ, cô cô ta đã kính rượu, ngươi không uống sao?”
“Không thể uống?”
“Vì sao?”
“Say rượu lái xe sẽ bị phạt tiền, rất nguy hiểm.” Diệp Phàm đáp.
Tư Đồ Kiều Kiều khó hiểu hỏi: “Ngươi đang nói cái gì đấy?”
Bạch Vân Hi hỗ trợ giải thích: “Hắn đang sợ uống quá nhiều, lát nữa ngự kiếm phi hành sẽ ngã khỏi kiếm.” Tiểu tử Diệp Phàm này còn chưa uống say đâu, giờ đã bắt đầu nói hươu nói vượn.
“Chúng ta ăn cơm trước đi, đồ ăn cũng mang lên hết rồi, nghe Kiều Kiều nói Phạn đạo hữu rất thích ăn uống!” Tư Đồ Ninh nói.
Diệp Phàm không cao hứng nhìn Tư Đồ Ninh: “Ta đúng là thích ăn uống, nhưng ta không thích ăn đồ có độc.”
(dreamhouse2255)
Tư Đồ Kiều Kiều nhìn qua Diệp Phàm: “Phạn Dạ, ngươi nói cái gì?”
Diệp Phàm nhìn Tư Đồ Kiều Kiều: “Ngươi trúng độc.”
Tư Đồ Kiều Kiều: “Ngươi……”
Diệp Phàm nhìn Tư Đồ Ninh biến sắc mặt, khẽ hừ một tiếng: “Hỏi cô cô ngươi.”
Thanh âm tiếng người đi lại ngay sau đó truyền đến, Tư Đồ Ninh kéo Tư Đồ Kiều Kiều lui sang một bên.
Một lượng lớn người vọt vào, bao lấy đình hóng gió kín không kẽ hở.
“Hoàng trưởng lão của Thiên Nhất Phái!” Tư Đồ Kiều Kiều nhìn Tư Đồ Ninh, trong mắt dâng lên phẫn nộ. “Cô cô, ngươi thông tri cho người của Thiên Nhất Phái?”
Tư Đồ Ninh nhìn Tư Đồ Kiều Kiều: “Kiều Kiều, Thiên Nhất Phái cùng Thịnh Chí Hạo oán hận chất chứa đã lâu, chúng ta không thể chứa chấp đồ đệ của dư nghiệt Thần Phù Môn.”
Tư Đồ Kiều Kiều còn muốn nói cái gì, lại phát hiện nàng không thể nói ra tiếng, linh lực cũng không thể vận chuyển, Tư Đồ Kiều Kiều đột nhiên nhớ tới, Phạn Dạ nói đồ ăn có độc, mà trước đó nàng đã ăn vụng đồ ăn.
(dreamhouse2255)
Vương Trần Hiêu chỉ vào Diệp Phàm: “Hoàng trưởng lão, là hắn, chính là hắn, ma đầu Thịnh Chí Hạo kia đã truyền toàn bộ y bát cho người này!”
Diệp Phàm: “……”
Vương Trần Hiêu nhìn Diệp Phàm, trong mắt điên cuồng ghen ghét, thời điểm ở trong rừng, Vương Trần Hiêu đã cực kỳ ghen ghét Diệp Phàm, nhưng có Thịnh Chí Hạo ở đó, hắn cái gì cũng không thể làm được.
Vương Trần Hiêu ghen ghét tích lũy lâu, liền biến thành oán hận, Vương Trần Hiêu vô số lần tưởng tượng tới cảnh có thể đạp Diệp Phàm xuống dưới chân, mà sau khi rời khỏi Thương Sơn Hải Vân, hẳn cảm thấy cơ hội đã tới rồi.
Vương Trần Hiêu nhìn về phía Hoàng Huyền Văn, ác độc cười, chờ mong nhìn thấy cảnh Diệp Phàm bị dọa hồn phi phách tán.
Hoàng Huyền Văn hai tay chống lưng, từ trêи cao nhìn xuống Diệp Phàm, hỏi: “Ngươi chính là đồ đệ của ma đầu Thịnh Chí Hạo kia?”
Diệp Phàm nhìn Hoàng Huyền Văn, hơi nghiêng nghiêng nói: “Ngươi là Kim Đan?”
Hoàng Huyền Văn lạnh lùng: “Biết còn không thúc thủ chịu trói?”
“Mới sơ kỳ thôi a ,chỉ có mình ngươi thôi sao?” Diệp Phàm hỏi.
“Ngươi có ý gì?” Hoàng Huyền Văn nhìn Diệp Phàm.
“Ý ta là, chỉ có một Kim Đan là ngươi tới thôi sao?”
(dreamhouse2255)
………