“Người đâu, đánh chết con chó này cho trẫm, mê muội mất cả ý chí như vậy, há có thể là con trai của trẫm.” Hoắc Khanh trầm mặt nói.
Lập tức có thị vệ đến bao vây cún con, còn dùng gậy đánh chó, chó con hét thảm, bị gậy đánh trúng đầu, bước đi cũng xiêu vẹo.
“Mẫu hậu, mẫu hậu người mau cứu cún con, mẫu hậu…” Hoắc Thừa Vọng lôi kéo tay áo Ninh Thư, khóc cầu cứu Ninh Thư, khóc òa lên.
Ninh Thư lắc đầu với Hoắc Thừa Vọng, đây không chỉ là chuyện của một con chó.
Chó con bị đánh trúng đầu té trên mặt đất tứ chi co quắp, ô ô hai tiếng, lại bị một người thị vệ đánh trúng đầu, đầu nhỏ của cún con biến dạng, máu tươi văng ra.
“A…” Hoắc Thừa Vọng thét lên một tiếng, Ninh Thư nhanh chóng ôm lấy Hoắc Thừa Vọng, để nó úp đầu vào ngực của mình.
Thời điểm chó con bị đánh chết, Hoắc Khanh che mắt tiểu hồ ly lại, thân thể tiểu hồ ly run lên, tựa như sợ, Hoắc Khanh ghé vào bên tai tiểu hồ ly, khẽ nói rằng: “Đừng sợ trẫm, trẫm sẽ không làm vậy với em, thứ kia chẳng qua chỉ là một con súc sinh, em ở trong lòng trẫm là đặc biệt nhất.”
Hoắc Khanh trấn an tiểu hồ ly, quay đầu nhìn Ninh Thư nói một cách lạnh lùng: “Hoàng hậu không chỉ phải quản lý tốt hậu cung này, còn phải trông nom con cái cho tốt, là con cái Hoàng gia, không thể tùy hứng như thế.”
Ninh Thư ôm Hoắc Thừa Vọng đang phát run khom mình hành lễ với Hoắc Khanh, buồn bã nói: “Thần thiếp nhớ kỹ.”
Hoắc Khanh không để ý tới Ninh Thư dường như rất thương tâm, ôm tiểu hồ ly rồi đi, Ninh Thư chỉ lướt nhìn bóng lưng Hoắc Khanh, nhếch mép cười lạnh một tiếng.
Hoắc Khanh thực sự là một đối thủ mạnh đó.
“Cô cô.” Mắt Tiêu Thanh Dương hơi đỏ lên, nằm trên ghế dài run chân đến mức không đứng dậy nổi, Ninh Thư kêu thái giám cõng Tiêu Thanh Dương lên.
Thi thể cún con được thu dọn, mang về.
Hoắc Thừa Vọng vẫn luôn khóc thút thít trong lòng Ninh Thư, túm thật chặt lấy Ninh Thư, cả người đều đang phát run, nhắm mắt lại tựa như không dám mở ra.
Ninh Thư thở dài một hơi, nhẹ nhàng vỗ lưng nó, nhẹ nhàng nói: “Thừa Vọng đừng sợ, mẫu hậu sẽ bảo vệ con, mẫu hậu sẽ bảo vệ Thừa Vọng.”
Ninh Thư ôm Hoắc Thừa Vọng một mạch về tới tẩm cung, Hoắc Thừa Vọng không buông Ninh Thư ra, Ninh Thư vẫn ôm nó.
“Cô cô, là con không chăm sóc tốt cho tiểu Hoàng tử.” Tiêu Thanh Dương lau nước mắt nhìn Ninh Thư.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Ninh Thư cau mày hỏi.
Tiêu Thanh Dương kể lại sự việc một lần.
Hai đứa bé chơi đuổi nhau trong Ngự hoa viên, mà tiểu hồ ly đã chữa khỏi vết thương tới đi dạo, gặp phải hai người với một con cún, tiểu hồ ly thấy đứa bé trắng trẻo mềm mại đang chơi với một con chó ngu xuẩn, vì thế chạy tới trêu đùa con chó ngu ngốc này một phen.
Nhưng một con chó sao có được sự thông minh như tiểu hồ ly, ngửi thấy mùi trên người tiểu hồ ly thì chạy đuổi theo tiểu hồ ly, Hoắc Khanh đến tìm tiểu hồ ly, thấy tiểu hồ ly bị một con chó đuổi, trong lòng nhất thời buồn bực vô cùng, nhất là khi thấy hai động vật lăn cùng một chỗ chơi đùa, càng thêm tức giận và đố kị, trong lòng bùng nổ dục vọng chiếm hữu mãnh liệt.
Trực tiếp đi tới đá cún ra, phủi sạch bụi trên người tiểu hồ ly, ôm vào lòng, ánh mắt nhìn Hoắc Thừa Vọng và Tiêu Thanh Dương rất bất thiện.
Hoắc Thừa Vọng đã lâu không thấy phụ hoàng của mình, nhìn thấy Hoắc Khanh thì rất vui, còn chưa kịp nói, đã bị Hoắc Khanh rầy la một trận, quát nó không chịu học tập rèn luyện, không biết lễ nghi phong phạm Hoàng gia, biết Tiêu Thanh Dương là bạn học của Hoắc Thừa Vọng, Hoàng tử phạm sai lầm, bạn theo học chung phải chịu, Hoắc Khanh kêu người dùng gậy đánh Tiêu Thanh Dương.
Sau đó Hoắc Thừa Vọng liền tìm tới Ninh Thư.
Chuyện này chỉ khiến một con chó phải chết, nhưng Ninh Thư lại biết đây là Hoắc Khanh đang cảnh cáo mình, cảnh cáo Tiêu gia.
Tiểu hồ ly thực sự là đi tới đâu cũng có thể xảy ra chuyện tới đó, chưa hoàn toàn nắm chắc, Ninh Thư không thể chính diện đối đầu với Hoắc Khanh.
Muốn khiến người ta diệt vong, trước tiên phải khiến hắn điên cuồng, cứ để xem vì tiểu hồ ly Hoắc Khanh còn có thể làm ra chuyện điên cuồng bao che cho nó như thế đến mức nào.
Cảm giác đúng là mỉa mai, không có tình cảm với vợ, thậm chí một chút lòng cảm kích cũng không có, đối đãi với con trai của mình cũng thờ ơ, lại đem hết thảy nhiệt tình cho một con cáo, dường như đem tất cả tình cảm trọn đời đều cho hồ ly.
Trong đầu Ninh Thư chửi rủa mẹ nó cả trăm lần, bàn tay vàng của nữ chính quá to lớn, ánh sáng chói lóa như thể khiến cho người ta không cách nào nhìn thẳng được.