Từ Thế Tích ngạc nhiên mất một lúc mới nói: “Vậy chúc mừng Tiêu huynh”.
“Cũng vậy mà thôi” Tiêu Bố Y vẫy gọi Tôn Thiếu Phương, lệnh hắn đưa Từ Thế Tích đến chỗ giam giữ bọn Địch Nhượng. Dương Quảng hoàn toàn không nói xử Lý bọn Địch Nhượng như thế nào, Tiêu Bố Y đương nhiên có thể áp dụng phương thức của mình để làm.
Từ Thế Tích kiểm tra một lúc nhân số, phát hiện Địch Nhượng, Đơn Hùng Tín, Vương Đương Nhân, Vương Nho Tín, Địch Ma Thánh đều có mặt, những người bạn cũ này tập trung ở một góc của doanh trại, đều bị trói ngược hai tay, hai chân cũng bị cùm bằng xích sắt không chạy được, đều đang cúi đầu, mất hết sự uy phong thường ngày. Từ Thế Tích có chút chua xót trong lòng, nhưng vẫn phải khàn khàn giọng hỏi, “Thiếu Phương, dường như thiếu mất tên Trần Trí Lược”.
“Lý tướng quân quả thật quen thuộc với Ngõa Cương” Tôn Thiếu Phương nói lớn.
Từ Thế Tích sắc mặt hơi đỏ, lấy tay che miệng ho nói: “Ở đây có ai không quen thuộc với Ngõa Cương? “
Tôn Thế Phương gật đầu: “Lý tướng quân, Trần Trí Lược thương tích quá nặng, ngồi dậy khỏi giường cũng khó khăn, Tiêu tướng quân sợ hắn chết dọc đường cho nên cũng không làm phiền Lý tướng quân nữa”.
Từ Thế Tích trong quân doanh tự xưng là Lý Tích, cho nên Tôn Thiếu Phương mới gọi hắn là Lý tướng quân, đương nhiên tên tướng quân này trước nay đều là hữu danh vô thực.
Địch Nhượng ngẩng đầu lên muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại cúi đầu xuống, có điều đôi mắt tràn đầy nước mắt giống như con trâu đang chờ bị cắt tiết.
Từ Thế Tích không nói thêm câu nào, khàn giọng nói: “Nếu đã như vậy, ta lập tức lên đường”.
Tôn Thiếu Phương cũng không nói nhiều nữa, cắt ra cho Từ Thế Tích hai mươi binh sĩ làm trợ thủ, một mạch áp giải, ngoài TừThế Tích cưỡi ngựa ra, tất cả đều phải đi bộ. Từ Thế Tích chia quân làm hai đội, trước sau giải năm người bọn Địch Nhượng, mang theo văn thư, thẳng tiến về hướng tây.
Đợi đi đến chỗ ngoặt của núi, có hai ngả đường, Từ Thế Tích chọn đường đi theo hướng gần bên sông Vận huyện Nguyên Vũ. Chuyến đi này một mạch đi theo hướng Tây là có thể qua được sông Vận, đến Huỳnh Trạch, qua Hổ Lao, vòng về Đông Đô chính là đi theo con đường cũ lúc xuất binh. Đi về phía trước không xa lắm, chỉ nghe phía xa đằng sau bụi mù tung trời, cuốn về Tây Nam, hồi lâu mới dứt, biết là Tiêu Bố Y cùng đại quân đã lên đường đến Lương quận, coi như là mỗi người đi một ngả, Từ Thế Tích trong lòng cảm thấy chán nản, không biết tiền đồ của mình là ở đâu.
Ngẩn ngơ phút chốc, thấy các quân sĩ đang nhìn mình đợi lệnh, Từ Thế Tích khua tay nói: “Đi thôi, sau khi đến huyện Nguyên Vũ thì nghỉ ngơi”.
Bỗng nhiên phát hiện có người đang nhìn mình, Từ Thế Tích trong lòng bỗng cảm thấy sợ hãi, nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Địch Nhượng, bất giác ở vào trạng thái phòng bị. Hóa ra trong lúc không để ý, quên mất nén giọng xuống, Địch Nhượng ở với hắn trong thời gian dài, phần nhiều là đã nghe ra được.
Nhìn ánh mắt ít nhiều có chút nghi hoặc của Địch Nhượng, Từ Thế Tích hắng giọng, hét lớn: “Nhìn cái gì mà nhìn, có tin ta một đao chém chết ngươi không?”
Địch Nhượng từ từ quay đầu lại, không nói gì thêm, các binh sĩ cũng rầm rầm chửi mắng theo, Đơn Hùng Tín bị Tiêu Bố Y bắn một mũi tên trúng ngực, tuy không chí mạng nhưng cũng không nhẹ, bước đi loạng choạng, ngã lăn ra đất, Từ Thế Tích nghĩ lại tình cảm huynh đệ sâu đậm ngày xưa, lên trước vài bước, nhưng cuối cùng vẫn là kiềm lại được.
Địch Nhượng liếc nhanh nhìn Từ Thế Tích một cái, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Từ Thế Tích người ở trên ngựa, cũng không thúc giục, ra lệnh cho các binh sĩ không được nhiều chuyện, các binh sĩ thấy bộ râu rậm rạp của hắn vô cùng có sự uy mãnh, tuy ít thấy nhưng ít nhiều cũng có chút sợ sệt.
Chưa hết một ngày đã tới Nguyên Vũ, tìm một khách sạn cho các binh sĩ ngủ yên và đem đám người Địch Nhượng nhốt ở phòng trong, bản thân ngủ gác ở bên ngoài. Nửa đêm Đan Hùng Tín lại sốt cao, ho khan không thôi. Binh lính trông coi có chút không kiên nhẫn, đề đao đưa qua quát: “Chớ có ho nữa, đừng có quấy rầy lão tử nghỉ ngơi bằng không ta cho ngươi một đao giờ”.
Đám người Vương Đương Nhân đều không dám lên tiếng nhiều lời, Địch Nhượng lại cầu xin: “Quân gia, phiền người cho chút nước uống, huynh đệ của ta bệnh rất nặng”.
Binh sĩ cười lạnh nói: “Địch đương gia giết người vô số, khi nào thì phải cầu đến người khác vậy? Huynh đệ của ngươi khát muốn uống nước, huynh đệ của ta chết thì ai cho uống nước? Ngươi chớ có lằng nhằng bằng không không đợi các ngươi đến Đông Đô, thì các ngươi đã xuống gặp Diêm vương trước rồi”.
“Cho bọn hắn uống nước đi” Từ Thế Tích không biết từ khi nào xuất hiện, thấp giọng nói.
“Tính các ngươi tốt số, gặp được Lý tướng quân” Binh sĩ lẩm bẩm đi ra ngoài lấy nước.
Từ Thế Tích đứng tại chỗ thần sắc đờ đẫn, Địch Nhượng lại ho khan vài tiếng, đột nhiên đấm ngực khóc rống lên: “Hùng Tín, ta tự làm tự chịu, lúc trước đuổi Từ huynh đệ đi, muốn tìm lại nhưng tìm không được mới có kết cuộc như ngày hôm nay. Hắn lúc này ở đây, cho dù không ra tay cứu ta, ta cũng nhất định là sẽ bị báo ứng”.
Vương Nho Tín ở một bên nói: “Trại chủ, người nói Thế Tích làm gì, hắn lúc này cũng đã không biết là ở nơi nào, nếu có hắn ở tại Ngõa Cương, chúng ta làm sao mà thất bại như ngày hôm nay?”
Đan Hùng Tín lại cấp bách ho một trận, cắt ngang lời nói của hai người.
Binh lính rất nhanh đem bát nước đi vào, Từ Thế Tích đưa tay tiếp nhận, đưa nước cho Địch Nhượng. Địch Nhượng hai mắt nhìn chằm chằm vào Từ Thế Tích, tràn đầy chờ mong. Chỉ là sau khi uống xong chén nước, Từ Thế Tích tiếp nhận bát rồi xoay người rời đi, Địch Nhượng không khỏi thất vọng thởdài một hơi, nhìn huynh đệ bên người cũng đều đang cúi đầu ủ rũ, Đan Hùng Tín hôn mê mờ mịt, trong mộng lẩm bẩm nói: “Sớm biết hôm nay, cần gì lúc trước?”
“Trại chủ, nghỉ ngơi trước đi” Vương Đương Nhân ngập ngừng nói.
Địch Nhượng không có phương pháp nào khác, nằm xuống trằn trọc, chỉ suy nghĩ, người kia nhất định là Từ huynh đệ, thanh âm ánh mắt đều giống, nhưng hắn sao lại làm tướng quân Đại Tùy, hắn rốt cuộc có thể nhớ tới một hồi kết bái mà cứu bọn ta hay không? Hoặc là lấy đầu bọn ta, đi đổi lấy phú quý công danh cho hắn?
Hôm sau lên đường, tuy hắn bước đi tập tễnh, tinh thần lại vẫn còn tốt, hắn dù sao cũng đi qua dưới đao kiếm, liều mạng gian lao, lại bị thương, tuy mỏi mệt nhưng vẫn có thể sống qua. Địch Nhượng rất ít khi chạy như thế, trên chân sớm phồng lên, thỉnh thoảng lại rên một tiếng. Thật ra chút khổ sở này hắn vẫn có thể chịu được, bất quá là để cho Từ Thế Tích để ý tới.
Từ Thế Tích vẫn bất động, hôm đó đi qua kênh đào, mọi người vội vàng đi cũng quên mất chỗ trú chân, khi đêm xuống cũng tìm không ra chỗở. Binh sĩ đều oán hận, lén nói Lý tướng quân không biết dẫn đường dẫn binh, đi theo hắn cũng không hay ho gì, nào có phong cảnh như khi đi theo Tiêu Đại tướng quân. Từ Thế Tích trầm mặc không nói, lại đi chừng nửa canh giờ, rốt cuộc tìm được một ngôi miếu cũ, cánh cửa cũng long cả ra, bàn thờ Phật cũng không quản được yêu quái nào qua đường.
Từ Thế Tích phân phó cho mọi người nghỉ ngơi ở trong này, đem đám người Địch Nhượng đều dẫn vào nội điện, các binh sĩ đều tụ tập ở đại điện, đốt lên một đống lửa lớn.
Nhìn thấy các binh sĩ vẻ mặt đều ôm oán hận, Từ Thế Tích ôm quyền áy náy nói: “Ta cũng là lần đầu làm loại chuyện này, cũng có chỗ không chu đáo, mong các huynh đệ đừng trách”. nguồn TruyenFull.vn
Lấy từ bên người ra một túi da, tiện tay đưa cho mọi người: “Gió núi lạnh lẽo, mọi người uống rượu cho ấm người”.
Mọi người vốn bất mãn, nhìn thấy Từ Thế Tích mời uống rượu đều nhiệt tình hẳn lên, mồm năm miệng mười nói: “Cái này thật ra cũng trách không được tướng quân. Nếu không phải mấy tặc khấu chán ghét này, chúng ta cũng không phải vất vả như thế”.
“Tướng quân có muốn đem đám tặc khấu này đánh một trận hay không, để xả oán khí?”
“Địch Nhượng này phong cảnh một thời, Trương tướng quân cũng bắt không được lại rơi vào tay chúng ta, nếu không tra tấn một chút tựa hồ có chút không công bằng”.
Từ Thế Tích nhìn thấy mọi người đem túi rượu chuyền đi, mỗi người đều uống hai ngụm, hô to thống khoái, chỉ nói: “Chờ chúng ta sau khi ăn uống no đủ, sẽ trút giận lên bọn chúng”.
Tất cả mọi người đều uống, mới muốn lấy lương khô thịt khô lên ăn, đột nhiên đều có chút lay động, đều kêu lên: “Không ổn, sao lại choáng váng đầu”.
Từ Thế Tích chỉ nhìn những người này, thần sắc dưới ánh lửa chiếu có chút âm lãnh, mọi người hô to gọi nhỏ, dưới chân càng thêm mềm nhũn ra, qua một lát, đã ngã đông ngã tây mà nằm xuống, Từ Thế Tích than nhẹ một hơi, mới muốn đứng dậy, đột nhiên nghe được ngoài cửa miếu truyền đến một tiếng cười lạnh.
Từ Thế Tích kinh hãi, tay án trên chuôi đao nhảy ra ngoài, nhìn quanh mọi nơi, nhìn thấy một bóng đen hiện lên trong bóng đêm, lập tức đuổi theo. Hắn biết Tiêu Bố Y phái hắn đến áp giải Địch Nhượng, chính là muốn xem hắn có thật tình đi theo hay không, hắn tuy không muốn ở lại Ngõa Cương, nhưng làm sao nhẫn tâm để cho Địch Nhượng đi tìm chết. Suy tư mấy ngày, lúc này mới hạ quyết tâm, vô luận thế nào cũng phải cứu Địch Nhượng. ân tình này hắn không thể không báo, hắn ở tại Nguyên Vũ mua rượu, hạ mê dược, các binh sĩ uống vào làm sao mà không ngã. Nhưng hắn cứu Địch Nhượng, đương nhiên lo lắng Tiêu Bố Y có thể sẽ phái người theo dõi giám thị, bằng không làm sao mà tới vừa lúc đến như vậy?
Hắn đuổi theo ra ngoài là hành động theo bản năng, thầm nghĩ muốn xem có người tới chém giết hay không, bất quá đuổi theo chừng một chén trà nhỏ, nhìn thấy bóng người chỉ chạy trốn, rất khó đuổi theo, đột nhiên dậm chân không đuổi theo nữa, xoay người quay trở lại miếu.
Mới vừa vào miếu, liền ngửi được mùi máu nồng đậm trong gió đêm, Từ Thế Tích rút đao nơi tay, tuy đã quen với tàn sát, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng kinh ngạc đến ngây người tại chỗ.
Hai mươi tên binh sĩ vốn hôn mê, lúc này đều đầu người chia lìa, máu tươi đang phun ra, nhiễm hồng cả mặt đất đại điện.
Từ Thế Tích trong lòng kinh sợ biết trúng kế điệu hổ ly sơn của đối phương, bước nhanh đi vào phía trong điện Từ Thế Tích lòng bàn tay đổ mồ hôi, sự bất an trong lòng dâng lên. Hắn lúc này không phải lo lắng vì đám người Địch Nhượng, mà ngược lại có cảm giác lọt vào cạm bẫy.
Người tới đao pháp lợi hại, tuy chém đầu của hai mươi binh sĩ hôn mê, nhưng bất quá chỉ trong thời gian ngắn, người này công phu đương nhiên là không tệ, còn có người giúp đỡ, đương nhiên có thể đấu cùng với mình, vì sao lại không quang minh chính đại mà ra tay.
Khi đi vào nội điện, Từ Thế Tích cảm thấy như bị một chậu nước lạnh dội lên đầu, trong nội điện trừ còng tay chân ra, đám người Địch Nhượng đến bóng dáng cũng không thấy.
Từ Thế Tích phục hồi tinh thần, đi tới xem xét còng tay chân, phát hiện là bị lợi khí cực kỳ sắc bén cắt đứt, trong lòng cũng lạnh lùng, thầm nghĩ chẳng lẽ chính là Tiêu Bố Y tự thân ra tay? Bản thân biết hắn có một thanh bảo đao, chém đứt mấy cái này cũng không thành vấn đề, nhưng Tiêu Bố Y vì sao phải chém mấy binh sĩ này?
Chặt đứt còng tay chân, vậy không phải là giết Địch Nhượng, mà là cứu hắn, một khi đã cứu, vì sao lại lén lút như thế, Từ Thế Tích nghĩ trái nghĩ phải cũng không ra.
Trên tường miếu lộ ra một lỗ thủng, người tới hiển nhiên là đem đám người Địch Nhượng từ nơi này đi ra, Từ Thế Tích theo đường đó chui ra, đốt một cây đuốc, theo vết cỏ dại rạp xuống mà đi, chỉ cảm thấy khắp nơi mờ mịt, cũng chỉ có một mình hắn, cho dù là gan lớn, cũng cảm thấy thấy lạnh cả người.
Đột nhiên xung quanh chợt tối sầm lại, Từ Thế Tích mới phát hiện cây đuốc đã tắt, lại nhìn thấy ở phương xa có ánh lửa thoáng hiện, giống như có người đang ở đó. Hắn cắn răng đề đao vọt tới, mặc kệ như thế nào, hắn cũng phải tra cho ra. Khi tới nơi, chỉ thấy có mấy người đang ngồi sau đống lửa, thấy không rõ mặt, một người cười lớn nói: “Từ Thế Tích, ngươi rốt cuộc cũng đã chạy đến sao?”
Từ Thế Tích ngẩn ra, trầm giọng quát: “Địch Hoằng, là ngươi?”
“Không sai, đúng là ta,” Địch Hoằng từ sau đống lửa đi ra, lạnh lùng nói: “Từ Thế Tích, ngươi đuổi tới đây làm cái gì, không lẽ cảm thấy hại Ngõa Cương vẫn chưa đủ, đặc ý đuổi tới đây muốn đem người của Ngõa Cương đuổi tận giết tuyệt?”
Từ Thế Tích giương mắt nhìn Địch Hoằng, có chút không tin nói: “Là ngươi đem trại chủ cứu ra đây?”
Địch Hoằng cười lạnh nói: “Nếu không là ta, chẳng lẽ còn có thể trông cậy vào phản đồ như ngươi?”
Mấy người sau đống lửa đứng lên, Địch Nhượng lảo đảo đi ra, hai mắt rưng rưng nói: “Thế Tích, thì ra thực chính là ngươi?”
Từ Thế Tích nhìn thấy Địch Nhượng còn sống, cũng thở ra một hơi nói: “Trại chủ, người còn sống là tốt rồi”.
Ở sau đống lửa trừ đám người Địch Nhượng, Đan Hùng Tín, còn có thêm ba người, một người là Phòng Huyền Tảo, Từ Thế Tích đương nhiên biết, còn có hai người lạ mặt, một người vuông vắn, vẻ mặt luôn mang theo vẻ cười cợt nhàn nhạt, một người khác cầm đao đứng ở phía sau người nọ, trên người cơ bắp cuồn cuộn, tự nhiên có sức lực không tệ.
Nhìn thấy đơn đao ở trong tay tráng hán, trong bóng đêm lóe lên hào quang xanh nhạt, nhớ tới binh sĩ đã chết trong điện, Từ Thế Tích ngạc nhiên nói: “Các binh sĩ chính là do vị tráng sĩ này giết?”
Địch Nhượng môi mấp máy, thương tâm nói: “Thế Tích, ta tự hỏi đối đãi với ngươi không tệ, chẳng lẽ hiện tại ngươi còn muốn vì các binh sĩ này mà lấy tính mạng của ta? Địch Hoằng lúc trước nói ngươi sinh lòng phản bội ta còn không tin, nhưng lần này ngươi rõ ràng biết chúng ta bị bắt, cũng không có động tĩnh gì, còn muốn áp giải chúng ta đi Đông Đô đổi lấy phú quý, thật sự là không nên. Nếu không phải Bồ Sơn Công mời tráng sĩ Thái Kiến Đức ra tay cứu giúp, chỉ sợ chúng ta thực phải chết trong tay ngươi!”
Từ Thế Tích sửng sốt, trong lòng trầm xuống, quay đầu nhìn về phía người mặt vuông vắn, thở dài một hơi nói: “Ngươi chính là Bồ Sơn Công Lý Mật?”
Lý Mật thở dài nói: “Thế Tích, cũng may còn sai chưa nhiều, quay đầu lại cũng không muộn. Địch đương gia là người lòng dạ rộng rãi, cho dù ta biết Ngõa Cương bị phá, trại chủ bị bắt giải đi Đông Đô cũng nhịn không được mà đi mời nghĩa sĩ cứu người. Cũng may chúng ta đuổi tới kịp thời, nghĩa sĩ ra tay giết hết binh sĩ, lại đơn độc cứu người, thật sự là không đành lòng để ngươi chìm sâu vào vũng bùn, buông đồ đao quay lại Ngõa Cương, nói vậy Địch đương gia nhất định sẽ bỏ qua chuyện cũ”.
Từ Thế Tích nắm chặt trường đao, gân xanh trên tay nổi lên, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười dài nói: “Bồ Sơn Công, ngươi quả nhiên là một thiên tài, bực mưu kế này cũng có thể nghĩ ra được, ngươi hãm ta bất nghĩa, lại lấy được tín nhiệm của trại chủ, Ngõa Cương trại này rơi vào tay ngươi, nói vậy cũng chỉ như trở bàn tay”.
Lý Mật lắc đầu nói: “Thế Tích, ngươi sao lại nói như vậy, ta ngưỡng mộ đại danh của trại chủ, ngàn dậm mời người tới cứu, thành công đểổn thỏa đường lui, sao lại hãm ngươi bất nghĩa? Với bản lãnh của ngươi, hai mươi binh sĩ kia làm sao mà là đối thủ của ngươi, ngươi chần chờ không chịu ra tay, ta nghĩ sai à!”
Hắn không nói tiếp, nhưng ý tứ không cần nói cũng biết, đám người Đan Hùng Tín đều trầm mặc không nói gì, Địch Hoằng đã nhảy đến, chỉ tay mắng: “Từ Thế Tích, ngươi lúc trước hại tính mạng của ta, hôm nay lại hại Ngõa Cương. Ngươi nói đi, nếu ngươi không phải là nằm vùng của Tiêu Bố Y, nói cho hắn biết địa hình của Ngõa Cương, Tiêu Bố Y làm sao mà công phá Ngõa Cương nhanh như vậy? Ngươi phản Ngõa Cương, hôm nay lại muốn áp giải trại chủ đổi lấy vinh hoa phú quý, chuyện sau khi thất bại, lại đuổi giết tới đây, người như ngươi, bất nhân bất nghĩa, Ngõa Cương làm sao có thể tha cho ngươi?”
Từ Thế Tích giống như bị một chậu nước lạnh dội từ từ đầu xuống chân, tay chân lạnh như băng, hắn phát hiện ánh mắt của mọi người đều lộ ra vẻ thương xót, hắn tuy miệng lưỡi linh hoạt, nhưng lúc này cũng đã hết đường chối cãi!