Hơn nữa sau khi đến, Mộng Khả Nhi còn mượn sự công kích từ chưởng lực của Đọa Lạc Thiên Sứ, nhanh chóng tránh bay ra ngoài mấy chục trượng, cách xa khỏi chiến trường, trong mắt người khác không phải là nàng ta lâm trận bỏ chạy, mà là do tránh công kích mãnh liệt, tạm thời tránh mũi nhọn mà thôi.
Lúc này, Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương cũng bị hất văng cách đó không xa, Đọa Lạc Thiên Sứ vì truy kích Mộng Khả Nhi mà đến gần Thần Nam, dưới sự khống chế của Cổ Hi liền đẩy tới trước một chưởng.
Tử Kim Thần Long kêu gào loạn lên, vội vã né tránh, nhưng Đọa Lạc Thiên Sứ truy sát không tha, Thần Nam đại nộ, làm sao cũng không ngờ được chiến hỏa lại cháy lan đến người hắn nhanh như vậy được, liền xuất ngay Diệt Thiên Thủ ứng chiến.
Cổ Hi và Đọa Lạc Thiên Sứ vẫn chưa rõ chuyện gì, thì đột nhiên bị một tử kim đại thủ xuất hiện trước mặt tóm gọn, thủ chưởng cự đại che khuất cả mặt trời, tóm bọn họ vào trong, dùng lực bóp chặt, như muốn biến bọn chúng thành bột phấn.
Những quan chiến giả trên mặt đất xôn xao cả lên, bọn họ thấy Thần Nam thi triển Diệt Thiên Thủ thần bí lần nữa, đương nhiên vẫn chưa phát giác ra tử kim thần thủ hình thành như thế nào. Bất quá trông thấy nó đã tóm được Đọa Lạc Thiên Sứ đó vào trong, mọi người đều hưng phấn không thôi, toàn trường nổi lên một trận cao trào nữa sau khi Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương đánh Đọa Lạc Thiên Sứ rơi xuống mặt đất.
Những truyền nhân thánh địa đều trợn mắt há miệng, không ngờ được Thần Nam vừa ra tay đã giam cầm được địch nhân gần như là không thể chiến thắng được trong tay, mọi người đều nhìn hắn bằng ánh mắt quái dị.
Bất quá chỉ có bản thân Thần Nam là biết rằng, Diệt Thiên Thủ khó có thể hủy diệt được Đọa Lạc Thiên Sứ và Cổ Hi, Đọa Lạc Thiên Sứ dùng đôi cánh bảo vệ Cổ Hi, nó còn dùng cánh tay duy nhất của mình đột phá quang chưởng thoát ra ngoài.
Thần Nam thật có chút chấn kinh, không một ai biết rõ uy lực của Diệt Thiên Thủ bằng hắn, nếu như là người thường mà bị bóp như vậy, e là đã biến thành một đống bầy nhầy, nhưng Đọa Lạc Thiên Sứ này thân người giống như là kim cương, gần như là miễn dịch với vật lí công kích!
“W..ào..o…… đáng sợ ! Con bà nó, đúng là quái vật đánh không chết a!”
Tử Kim Thần Long kêu ầm lên những câu vô cùng bất nhã, nó ở rất gần, nên nhìn rất rõ, mắt thấy Diệt Thiên Thủ quang mang càng lúc càng ảm đạm, tên lệ quỷ bên trong dường như sắp sửa thoát ra ngoài.
Thần Nam nghiến chặt răng, điên cuồng vận công lực, nhưng vẫn không thể làm trọng thương Đọa Lạc Thiên Sứ, cuối cùng hắn huy động cả tay phải, hung hăng nhắm xuống phía dưới. Tử kim thần chưởng của hắn thực hiện một động tác độc nhất vô nhị, ném Đọa Lạc Thiên Sứ và Cổ Hi bị giam giữ bên trong xuống đất.
“Oanh”
Một thanh âm chấn thiên vang lên, mặt đất rung chuyển, Đọa Lạc Thiên Sứ bị ném mạnh xuống đất, một cái hố sâu cự đại xuất hiện chính giữa trường đấu, vết nứt cực lớn lan rộng ra bốn phương tám hướng.
Bất quá tử khí hộ thể vô tận của Đọa Lạc Thiên Sứ, tương đương với chân khí hộ thể của vũ giả, căn bản không có gì đáng ngại, Cổ Hi thì được nó bảo bọc cẩn thận trong đôi cánh nên không hề bị thương tổn chút gì.
“Boong boong”
Đoạt Mệnh Thi Hoàn không ngừng gõ vào nhau, Đọa Lạc Thiên Sứ lại bay lên trời.
“W..ào..o…… Mẹ ơi !”
Tử Kim Thần Long không quan tâm đến thể diện, lại bắt đầu mở miệng dùng tiếng người chửi rủa:
“Còn sống dai hơn cả Cửu Mệnh Thần a! Quái vật như thế này làm sao mà đánh a ? Ta đại diện cho thái dương khinh bỉ tên quái vật nhà ngươi, ta khinh!”
Tuy không thể hủy diệt Đọa Lạc Thiên Sứ, nhưng có thể ném nó xuống đất như vậy, cũng đã đủ làm kinh hãi thế tục lắm rồi, biểu hiện của tên quái vật này lúc nãy quá kinh nhân, gần như là vô địch. Ngoài trường tiếng hoan hô vang trời.
Cổ Hi sắc mặt tái xám, tuy thân thể không bị thương, nhưng vừa rồi thật quá mất mặt, điều quan trọng nhất là cho đến hiện tại hắn cũng vẫn chưa rõ tử kim thần thủ đã xuất hiện bên cạnh hắn như thế nào.
Lần này hắn bỏ qua Mộng Khả Nhi và Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương, hậm hực nhìn chằm chằm vào Thần Nam, rồi ngự trên đọa lạc thiên sứ nhanh chóng lao về phía trước.
Thần Nam thầm kêu khổ, bị tổ hợp quái vật bất tử này nhắm vào, đã không còn đường lui, e là chỉ còn cách liều chết.
Đã không thể tránh khỏi một trường ác chiến, Thần Nam đành theo nguyên tắc “tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương”, Diệt Thiên Thủ lại một lần nữa xuất kích. Tử kim đại thủ đột ngột xuất hiện sau lưng tổ hợp quái vật, tóm lấy cả bọn, sau đó ném xuống mặt đất.
“Oanh”
Một tiếng động long trời lở đất vang lên, cũng giống như lúc nãy, tổ hợp quái vật lại tạo thành một hố sâu trên mặt đất.
Từ lúc bắt đầu đến giờ, tổ hợp quái vật luôn chiếm được thượng phong, mãi đến khi giao thủ với Thần Nam mới bị thất thế. Mấy vạn tu luyện giả quan chiến sôi sục lên, ồn ào hoan hô, hiển nhiên là tuyệt đại đa số mọi người đều không có cảm tình với Càn Thi phái, đều hi vọng Cổ Hi đại bại.
“Ách a……” Cổ Hi tức điên người, ngẩng đầu lên trời hống lên giận dữ, sau đó lại ngự trên Đọa Lạc Thiên Sứ bay lên không trung.
Bất quá lần này hắn vừa rời khỏi mặt đất chưa được ba trượng, thì một tử kim đại thủ lại đột ngột xuất hiện trên đầu hắn, Diệt Thiên Thủ lần này không không bao bọc tổ hợp quái vật này vào trong, mà lại trực tiếp ấn mạnh xuống.
Tử quang lóe lên, “Oanh” một tiếng cực lớn, Diệt Thiên Thủ to đến cả trượng hung ác ấn xuống tổ hợp quái vật, đè mạnh bọn chúng xuống ngay hố sâu mới nãy, làm cát bụi bay lên mù mịt.
Nếu như không phải là Đọa Lạc Thiên Sứ đột nhiên vòng đôi cánh lại, thì lần này Cổ Hi thật sự có khả năng bị trọng thương.
Bên ngoài huyên náo, đây đơn giản là không thể nào tin nổi, Diệt Thiên Thủ thật sự quá thần dị, tất cả mọi người thủy chung vẫn chưa biết nó hình thành như thế nào, quan trọng nhất là nó đã liên tục gần như là đè bẹp tử cái tổ hợp quái vật vô địch.
Mấy truyền nhân thánh địa đều biến sắc, Đọa Lạc Thiên Sứ gần như là miễn dịch với những công kích vật lý này, nếu như hoán đổi lại là họ và Thần Nam đối địch, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi, nghĩ đến đây, tất cả đều thấy lạnh gáy.
Cổ Hi giận đến điên người, không ngờ là đã liên tiếp mấy lần bị người khác hạ nhục ném xuống đất như vậy, thà là giết hắn đi còn dễ chịu hơn nhiều.
“ách a……” hắn đứng dậy, ngửa đầu lên trời hét lớn.
“A a a a, a con bà ngươi! Ta không tin là ta không đánh chết được ngươi!”
Thần Nam có phần tức giận, Diệt Thiên Thủ liên tục xuất thủ.
“oanh” “oanh” “oanh”
Cổ Hi và Đọa Lạc Thiên Sứ bị nện lún sâu vào trong đất.