Vân Phiếm Phiếm miễn cưỡng chấp nhận lời an ủi, hơn nữa còn thêm một ví dụ: “Tư thế đi đường của ta cũng không tồi.”
Một người một hệ thống bắt đầu đi tìm ưu điểm.
Sau khi tới thành phố H, người lái xe cũng dần trở nên cảnh giác.
Trên đường gặp phải tang thi liền lập tức đâm vào.
Chờ tới khi tới trung tâm thương mại, bọn họ liền dừng xe đi lục soát vật tư.
Đồ ăn trong không gian của Lê Hi vẫn đủ đồ ăn, mà cô thì không cần ăn mấy thứ này.
Thế nhưng nghĩ tới hôm qua cô nói muốn ăn thịt, hắn vẫn mang theo cô xuống xe.
Khu thịt đông lạnh đã không thể ăn, hắn liền đưa cô tới kệ bên kia, lục soát được rất nhiều thịt hộp, cất một phần vào trong túi, phần khác thì ném vào trong không gian.
Lại nhìn Vân Phiếm Phiếm, quần áo trên người cô có chút bẩn.
Những người khác còn đang liều mạng vét đồ ăn, Lê Hi lại dắt Vân Phiếm Phiếm đi lên tầng trên.
Tầng trên là khu thời trang, nơi này rất gọn gàng, không giống như khu đồ ăn đã thành một mảnh hỗn độn.
Mạt thế tới, đối với mọi người mà nói thì đồ ăn mới là quan trọng nhất, ăn mặc có sạch đẹp hay không đã không còn quan trọng.
Lê Hi hỏi cô: “Em thích quần áo như thế nào?”
Vân Phiếm Phiếm đứng nhìn mấy bộ quần áo treo ở trên giá, vẻ mặt rối rắm.
Giống như có chút khó chọn.
Lúc sau liền thấy Lê Hi đi qua, vung tay lên, một loạt quần áo đều biến mất.
Hắn trực tiếp thu hết quần áo vào trong không gian, sau đó lại tới tủ giày thu về một số lượng lớn, sau đó mới nói: “Đi thôi.”
Vân Phiếm Phiếm sợ ngây người, ấp úng hỏi: “Anh hai, anh không lấy của anh sao?”
“Trong không gian còn hai bộ.”
Hai… hai bộ.
Nhìn lại loại giá đỡ trống không.
Vân Phiếm Phiếm nắm lấy tay Lê Hi, chớp chớp mắt nói: “Anh hai, anh thật tốt.”
Lê Hi được khen sắc mặt có hơi mất tự nhiên, hắn quay đầu qua một bên không nói gì, thế nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay cô.
Lúc xuống tầng, Lê Hi nhìn thấy nhiều bộ quần áo khác, liền tiện tay thu mấy cái vào.
Lúc trước hắn không lấy đồ ăn đã đi lên tầng, mọi người trong đội ngũ đã hơi chú ý tới, lúc này thấy trên tay hắn cầm mấy bộ quần áo của con gái liền nhìn hắn làm mặt quỷ, một số người còn nhìn hắn ái muội: “Uầy, Lê Hi đúng là thương em gái thật đấy.”