Ngôn Lạc Hi, qua đêm nay thôi, cô sẽ dính đầy scandal, đến lúc đó tôi xem cô còn mặt mũi nào ở lại bên cạnh Thất ca?
Sau đêm nay, Thất ca sẽ trở thành của tôi.
Lê Trang Trang bất động thanh sắc nháy mắt với người phục vụ đứng trong góc tối, người kia ngầm hiểu ý, bưng khay đi tới.
Ánh mắt Mặc Bắc Trần tuần tra một vòng trong đại sảnh, cuối cùng bình tĩnh rơi vào một góc đó, có hai người vừa nói vừa cười, trong lòng anh ta điên đảo cuồn cuộn.
Người phục vụ đi qua bên cạnh, anh ta tiện tay cầm ly rượu, căn bản không chú ý sắc mặt đại biến của người này, bước nhanh về phía nam nữ trẻ tuổi đang đứng ở góc kia.
Rượu bỏ thêm nguyên liệu được Mặc Bắc Trần bưng đi, phục vụ vội vàng gấp lại. Mà bên này, Lệ Dạ Kỳ cũng cầm một ly rượu trong tay, nhấp một ngụm, cười liếc mắt với Ngôn Lạc Hi, “Lần trước không phải muốn uống rượu sao?”
Ai kia kia đem ly rượu vừa uống đưa đến môi cô, rõ ràng đang trêu chọc.
Ngôn Lạc Hi kiêu ngạo quay đầu đi, nói:”Chồng rất nghiêm khắc không cho uống rượu, uống xong về nhà sẽ bị phạt đòn”
Bộ dáng kiêu căng của cô khiến anh hứng thú chơi đùa:”Không sao, chồng em muốn vậy”
“Hừ, em mới không muốn.”
Ngôn Lạc Hi mới sẽ không thỏa mãn loại thú vui ác độc này của anh, ánh mắt của cô dừng trong góc, từ sau khi Mặc Bắc Trần đi qua, bầu không khí bên kia rõ ràng căng thẳng lên.
Loại bất an này trực tiếp dẫn đến ánh mắt mọi người trong đại sảnh đều hướng về phía bọn họ.
Lệ Dạ Kỳ nhíu mày, nói với Ngôn Lạc Hi: “Em ở yên đây, anh qua đó xem.”
Ngôn Lạc Hi vừa định đi theo lại bị một giọng nữ nhẹ nhàng gọi lại:”Cô Ngôn, chúc mừng bộ phim đã hoàn thành, tôi nghe Phó Luân nói, cô là một diễn viên rất chuyên nghiệp”
Ngôn Lạc Hi dừng bước, quay đầu nhìn Phó Du Nhiên mặc lễ phục màu đen, vẻ mặt đạm mạc nói:”Cảm ơn”
“Đêm nay cô là nhân vật chính, có vài lời đáng lẽ ra không nên nói làm cô mất vui, nhưng nếu không nói thì lại lo lắng cho cô, chân lún sâu vào bùn mới phát hiện mình là sinh vật đáng thương, tôi lại chịu không nổi”
Phó Du Nhiên cười giống như một con rắn độc thè lưỡi nham hiểm.
Ngôn Lạc Hi nhìn thoáng qua bóng lưng Lệ Dạ Kỳ, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”
“Mẹ cô là Phó Tuyền, đúng không? Nhưng cô có biết bà ấy và Nhị ca là thù không đội trời chung không?”
Nhìn thấy gương mặt Ngôn Lạc Hi biến sắc, Phó Du Nhiên ý cười càng thêm tươi đẹp.
“A, xem ra cô vẫn chưa biết”
Xung quanh người nói ồn ào, Ngôn Lạc Hi túm lấy Phó Du Nhiên ra ngoài đại sảnh, đến nơi yên tĩnh không người, cô trầm giọng nói:”Cô đang nói nhảm cái gì?”
“Năm đó, tôi bị Phó Tuyền bắt cóc, bà ấy đã tìm người phẫu thuật thẩm mỹ đánh lừa tất cả, để cho Nhị ca tưởng rằng tôi đã chết. 10 năm nay, anh ấy vẫn dốc lòng đi tìm hung thủ để trả thù cho tôi. Nói xem, Nhị ca có biết cô là con gái kẻ thù hay không? À, có lẽ đã biết nên mới tiếp cận, kết hôn rồi lợi dụng! Cô nghĩ lại, anh ấy có phải chưa từng nói thích hay yêu cô không? Bởi vì Nhị ca yêu nhất chỉ mình tôi mà thôi”
Máu cả người Ngôn Lạc Hi đều lạnh thấu, ngay cả Phó Du Nhiên rời đi khi nào cũng không biết, Lệ Dạ Kỳ cùng Phó Tuyền là kẻ thù không đội trời chung, mà cô là con gái bà ta.
Nếu Lệ Dạ Kỳ đã sớm biết mối quan hệ này, vậy mục đích anh cưới cô là gì?
Ngôn Lạc Hi tâm thần đại loạn, không có phát hiện trong bóng tối bỗng nhiên đưa tới một bàn tay che miệng mũi của cô lại, mùi vị gay mũi tràn ngập ở chóp mũi, cô cảnh giác được đó là thuốc mê, muốn ngừng thở cũng đã không kịp.
Trước mắt cô tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.