Lúc này, sắc mặt của đám người Mông ca tái mét, cơ thể sợ hãi bắt giác run lên.
Chu Tự hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Đánh gãy chân tay của đám người này cho tôi, mỗi ngày sắp xếp người chăm sóc một chút, tôi muốn đám người này sống không bằng chết!”
Khi Chu Tự nói đến hai chữ chăm sóc, anh cố ý nâng cao giọng nói lên.
Đám người Mông ca vừa nghe xong, hai chân liền mềm nhữn ngay tại chỗ, quỳ xuống dập đầu cầu xin tha.
“Mấy người thật sự quá ngu ngốc, lũ chó mèo mà dám đại diện cho nhà họ Chu tôi lúc nào vậy? Nhà họ Chu tôi rẻ rúng như vậy sao! Đưa đi hết cho tôi!” Chu Tự xua tay với vẻ đây thù địch.
Trương Thác đưa hai cha con Thu Vũ ra khỏi sòng bạc, không thèm quan tâm đến đám người Mông ca, biết đám người này xong đời rồi, đám người này kiêu ngạo như vậy, còn không coi ai ra gì, ức hiếp mọi người, mặc kệ có hết cục gì thì cũng sẽ phải gieo gió gặt bão thôi, nếu hôm nay anh không có ở đây, thấy bọn họ như vậy chắc cô nhóc Thu Vũ tuyệt đối không thể an toàn rời khỏi sòng bạc này, đối với đám người cặn bã này thì diệt một tên, thế giới cũng bớt đi một tên!
Sau khi lấy xe, Trương Thác gọi điện cho Bạch Trì, vài phút sau trên điện thoại của Thu Vũ nhận được tin nhắn nhắc nhở từ ngân hàng là số tiền 1,5 triệu tệ đó khiến Thu Vũ lệ rơi đầy mặt, có số tiền này thì cuộc sống của cô ấy có thể khôi phục lại quỹ đạo rồi.
Vấn đề khó khăn của Lâm thị “Anh Trương, chuyện lần này em thật sự không biết cảm ơn anh thế nào.
” Thu Vũ nhìn Trương Thác đầy cảm kích.
“Được rồi cô nhóc, em cũng đừng cảm ơn anh nữa, đây là thứ mà em nên có được.
Nếu lúc đó u Nhân không đưa cho em chiếc xe này thì anh cũng không có cách nào đưa số tiền một triệu năm trăm nghìn nhân dân tệ này cho em được, đúng không?” Trương Thác xoa đầu Thu Vũ: “Được rồi, đưa chú đi trả lại tiền đi.
”
“Vâng.
” Thu Vũ dùng sức gật đầu.
“Đúng rồi.
” Trương Thác đột nhiên gọi hai cha con Thu Vũ đang chuẩn bị rời đi: “Chú Thu à, cháu nhỏ tuổi hơn chú, nhưng cháu lại có kinh nghiệm hơn một chút về một số phương diện, về chuyện đánh bạc đó, thắng mười thì thua chín, bây giờ mọi thứ đã trở lại điểm ban đầu rồi, những thứ không đụng được thì đừng có đụng vào, cô nhóc Thu Vũ đã lớn, vài ngày nữa sẽ đến tuổi lấy chồng sinh con rồi, chú cũng nên lo lắng cho con bé.
”
“Chú hiểu, chú hiểu.
” Thu Hoa gật đầu liên tục: “Lần này sau khi trả lại tiền, chú sẽ không đánh bạc nữa.
”
“Được”
Trương Thác gật đầu, sau khi đợi hai cha con Thu Vũ đi xa, anh nhìn bóng lưng của hai người và lắc đầu, néu cha của Thu Vũ thực sự có thể bỏ cờ bạc, như vậy thì thật sự quá tốt, sợ thì sợ đấy, nhưng chỉ sợ ông ấy không bỏ được.