– Thạch mỗ sẽ làm tận lực! Thạch Thương Anh liền ôm quyền, trầm giọng nói, ngay sau đó, lão ta vung tay lên về phía sau, thét: – Dẫn người tới đây!
Trong chớp mắt, Diệp Hận cùng mấy tông môn cao tầng một mực đi theo ở bên cạnh ông ta liền bị dẫn tới bên ngoài sơn cốc. Mấy người họ đến chỗ này, đương nhiên là một trận khinh bỉ nhục mạ Thạch Thương Anh. Hai tròng mắt đỏ thẫm, hận không thể cắn chết tên này. Thạch Thương Anh thì mặt không đổi sắc tim không đập mạnh, phảng phất làm như không nghe thấy, khí định thần nhàn đứng tại chỗ, cốc thét từ bên trong sơn: – Diệp hiền chất, ngươi mở mắt nhìn kỹ một chút, những người bên cạnh ta là người nào.
Thanh âm của lão ta vang dội, truyền khắp nơi, hiển nhiên đã truyền đến chỗ sâu sơn cốc.
Sau khi lời nói ra không lâu, cảnh sắc trong sơn cốc bỗng nhiên một trận biến ảo. Trong nháy mắt, ảo trận duy trì mấy vạn năm liền bị giải trừ, cảnh sắc chân chính của sơn cốc xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Đưa mắt nhìn lại, thân ảnh của đám người Diệp Tinh Hàm, Xích Nguyệt rõ ràng có thể hiện ra, khoảng cách đám người Thạch Thương Anh chỉ có mấy trăm trượng mà thôi. Mà bên cạnh mấy người họ lại vẫn có bình thai của một tòa trận cơ.
– Hả? Ánh mắt của Khưu Trạch híp lại, chặt chẽ nhìn chằm chằm bình thai nọ, ngay sau đó lão ta liền hô nhỏ nói: – Pháp trận không gian sao?
Với nhãn lực của lão ta đương nhiên là có thể nhìn thấu bình thai của trận cơ kia là một cái pháp trận không gian, hơn nữa cổ xưa thê lương, thời đại đã lâu. Chẳng qua là lão thế nào cũng nghĩ không thông, bên trong sơn cốc này lại có thứ đó.
Pháp trận này đi nối tiếp đến địa phương nào chứ?
Khưu Trạch không khỏi nghi ngờ nhìn lại Thạch Thương Anh.
Thạch Thương Anh cũng là gương mặt vẻ mờ mịt. Tuy rằng lão ta vẫn luôn biết sơn cốc này là cấm địa của Thiên Diệp Tông, từ xưa đến nay chỉ có tông chủ có thể đặt chân, nhưng lão ta lại không biết bên trong cấm địa rốt cuộc có cái gì.
Lão vẫn cho rằng cấm địa này là nơi chôn xương của Thiên Diệp Tông lịch đại tông chủ, cho nên mới không cho phép người khác đi vào. Nhưng hiện giờ xem ra, lại là mình nghĩ lầm rồi.
Cấm địa này dường như liên tiếp cái địa phương khác. . Truyện Teen Hay
Đã nhận ra ánh mắt của Khưu Trạch, Thạch Thương Anh ngượng ngùng cười, nói: – Thạch mỗ cũng là lần đầu thấy được cái này, không biết trong đó rốt cuộc ẩn tàng huyền cơ gì.
Khưu Trạch hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên cực kỳ bất mãn, nhưng vẫn là hoàn toàn không quan tâm nói: – Pháp trận không gian đó hẳn đã hư hại, nếu không mấy người kia sớm đã thoát đi chỗ này rồi.
Thạch Thương Anh vội vàng nói: – Khưu cung chủ mắt sáng như đuốc, còn có thể nghĩ tới một tầng này.
Vào lúc hai người nói chuyện, Diệp Tinh Hàm đã thấy bên ngoài sơn cốc, Diệp Hận bị ép quỳ sụp xuống trên đất. Giờ này khắc này, Diệp Hận một thân máu tươi dầm dề, khí tức vô cùng uể oải, hơn nữa dường như là bị người phong ấn tu vi, căn bản không có lực lượng phản kháng.
Diệp Hận vốn dĩ tuổi tác đã cao, giờ này gặp sự hành hạ lại họa vô đơn chí, không ngừng ho ra máu, khiến người không đành lòng nhìn thẳng.
– Phụ thân! Diệp Tinh Hàm run giọng la lên. Hai hàng nước mắt chảy xuống, trong lòng đau đớn gần như không thể hít thở.
Đám người Hoa Thanh Ti nhìn thấy một màn này, cũng là sắc mặt khó coi, sinh lòng trắc ẩn.
Sau khi Diệp Tinh Hàm hô xong, nổi giận nhìn Thạch Thương Anh nói: – Ngươi thả cha ta ra!
Thạch Thương Anh toét miệng cười, nói: – Sư điệt, ngươi cũng là đại cô nương, sư thúc không nhiều lời với ngươi. Ngươi muốn ta thả phụ thân ngươi ngược lại cũng không phải không được, nhưng ngươi nên biết bản thân mình phải làm sao.
Nói đến đây chỗ, thần sắc lão ta trầm xuống, nạt nhỏ: – Giải trừ trận pháp của sơn cốc này, sư thúc tha bọn họ không chết!
Diệp Tinh Hàm còn chưa lên tiếng, Diệp Hận liền quát lớn hô: – Tinh Hàm, bất kể như thế nào cũng không thể giải trận pháp…
Sắc mặt của Thạch Thương Anh trầm xuống, đưa tay vỗ một cái trên người của Diệp Hận, hoàn toàn giam cầm ông ta, ngay cả năng lực nói chuyện cũng không có.
Diệp Tinh Hàm thấy vậy, lập tức duyên dáng gọi to: – Không được làm bị thương cha ta… Thạch sư thúc, người cũng là người của Thiên Diệp Tông, lại là phó tông chủ của Thiên Diệp Tông, tại sao phải làm chuyện như vậy? Phụ thân trước đây có chỗ nào bạc đãi người chứ? Người tha cho ông ấy đi, ta van cầu người tha cho ông ấy đi!
Nàng tê tâm liệt phế cầu khẩn, tràng diện vô cùng thê thảm.
Thạch Thương Anh thì bất vi sở động, chỉ tiếc nuối lắc lắc đầu, nói: – Sư thúc cũng muốn bảo vệ tính mạng của phụ thân ngươi, nhưng sư thúc hiện giờ cũng là thân bất do kỷ a, hy vọng ngươi có thể thông cảm!
Khi nói chuyện, lão ta bước chậm đi tới phía sau một vị Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh trưởng lão, một bàn tay khoát lên trên đầu của trưởng lão nọ, nhìn Diệp Tinh Hàm, không nhanh không chậm nói: – Sư điệt ngươi nhìn cho rõ, trước khi ngươi mở ra trận pháp kia, sư thúc mỗi khi qua 10 hơi thở… thì sẽ giết một người!
Lúc dứt lời, nguyên lực nơi lòng bàn tay của lão ta chợt thúc dục. Thiên Diệp Tông trưởng lão bị trói buộc ở tại chỗ cổ họng cũng không rên lên một tiếng, cả đầu trực tiếp vỡ toạt ra, thân mình cứng ngắt té xuống đất.
Lão ta chợt hạ sát thủ, chẳng những khiến sắc mặt của Diệp Tinh Hàm tái nhợt, ánh mắt tuyệt vọng, ngay cả đám người Nguyễn Hồng Bác cũng giật nảy mình, âm thầm hoảng sợ không dứt. Dù sao lão ta giết người là Thiên Diệp Tông trưởng lão, là người đã có vô số năm đồng môn, một mực chung sống cộng sự với lão. Nhưng là bây giờ giết lại là mặt không đổi sắc, có thể thấy được tên Thạch Thương Anh này có lòng dạ độc ác, hung bạo tàn nhẫn ra sao.
Chỉ có Khưu Trạch, mặt lộ vẻ hài lòng mỉm cười.
– Sư thúc không có nhiều thời gian lắm, ngươi cẩn thận suy nghĩ cho kỹ càng. Sau khi Thạch Thương Anh giết chết một người, lại tới phía sau trưởng lão, đồng dạng đưa tay đặt ở trên đầu của trưởng lão nọ, sau đó không nói một lời, lẳng lặng nhìn Diệp Tinh Hàm.
Diệp Tinh Hàm cắn chặc môi đỏ mọng, môi cũng bị cắn vỡ, chảy ra máu tươi đỏ sẫm, nàng nhìn chằm chằm Diệp Hận, chỉ thấy ông ta không ngừng hướng về phía nàng lắc đầu. Nàng biết phụ thân đây là không đồng ý cho mình giải khai trận pháp.
Diệp Tinh Hàm bị đau khổ, mặc dù biết giải khai trận pháp tuyệt đối không có kết quả gì tốt, cũng sẽ không cải thiện tình cảnh hiện tại của phụ thân, nhưng nghĩ tới người trưởng lão vừa rồi bị giết chết nàng liền áy náy khó an.
Nàng luôn cảm giác, trưởng lão kia là bởi vì mình mà chết, là bị mình giết chết.
Người trưởng lão kia cũng đã thấy nàng lớn lên từ nhỏ, cũng vô cùng thương yêu nàng. Lúc nhỏ ông ta thường xuyên dẫn nàng chơi đùa, lớn lên dạy nàng tu luyện, nhưng hôm nay cứ như vậy chết ở trước mắt mình.
Nàng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn, vô lực viện thủ.
Mắt thấy thời gian chậm rãi trôi qua, Thạch Thương Anh lại muốn hạ sát thủ, Diệp Tinh Hàm lập tức dâng lên hoang mang lo sợ, không biết phải làm gì cho đúng.
Mà đúng lúc này, Thạch Thương Anh bỗng nhiên cười một tiếng quỷ quyệt, đưa tay dời đi từ trên người vị trưởng lão thứ hai, đặt vào trên đầu của một người bên cạnh vị trưởng lão ấy.
Diệp Tinh Hàm lập tức sắc mặt dâng lên tái nhợt, thân thể mềm