Đám người Vân Quảng lại có chút đau răng. Miêu Nghị gia hỏa kia sẽ không thật sự cho cả Vân gia vào xào nấu chứ? Nếu quả thật đúng là như vậy, thật sự có đủ ngoan độc. Chỉ có điều suy nghĩ lại một chút, thật ra bọn họ cũng không thấy có gì là kỳ quái. Vân gia còn không phải thiếu chút nữa lấy cái mạng nhỏ của Miêu Nghị sao.
Đường Quân:
– Có đúng là do lệnh phu làm hay không, Miêu phu nhân hỏi một chút chẳng phải sẽ biết sao?
Ánh mắt hắn nhìn về phía Hồng Trần Tiên Tử đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa nhắm mắt, âm thầm lắc đầu. Không thể trông cậy nổi vị sư muội này. Tặng không một mỹ nhân tuyệt sắc cho Miêu Nghị rồi. Hắn quay đầu lại, nháy mắt với tỷ muội Lang Huyên, ra hiệu cho bọn họ liên hệ với Miêu Nghị hỏi một câu.
Các nhà khác cũng có ý như vậy. Tất cả đều ra hiệu cho đám người Cơ Mỹ Lệ mau chóng tìm hiểu một chút.
Thật ra ai cũng biết, thời điểm trước đây, sư môn gả những nữ nhân này cho Miêu Nghị, ban đầu là bởi vì bọn họ còn chưa quen thuộc với tình hình của đại thế giới, vì tránh cho Miêu Nghị mang đến phiêu lưu. Mà khi Miêu Nghị còn không có thực lực chống lại mấy Thánh liên thủ, vì tránh phải lo lắng về sau, vì địa vị bá chủ thế chân vạc ở tiểu thế giới, nên biết thời biết thế.
Hiện nay tầng tác dụng này tất nhiên đã biến mất. Chỉ có điều lại thành mối quan hệ ràng buộc gắn bó với Miêu Nghị. Có tầng quan hệ thông gia này, lúc đối mặt với quan hệ lợi ích phức tạp, một khi hai bên phát sinh xung đột còn có đường sống quay về. Dù sao hiện tại Miêu Nghị cũng không dám làm gì quá đáng. Năm thánh biết bí mật của Miêu Nghị. Một khi chọc ra bí mật, bản thân Miêu Nghị cũng ăn không tiêu. Thiên Đình làm sao có thể buông tha cho hắn!
Cho nên gả cho Miêu Nghị mấy thê thiếp là điểm mấu chốt để hai bên giảm xóc, không đến mức thời điểm xé rách mặt, hai bên một chút đường lui cũng không có.
Mà mấy nữ cũng cần Vân Tri Thu làm giảm sóc giữa các nàng và Miêu Nghị. Sư môn vừa xảy ra chuyện, ngay lập tức vội vàng cùng nhau tìm Miêu Nghị truy hỏi, chỉ sợ Miêu Nghị tức giận các nàng đến tột cùng là đứng ở bên nào. Cho nên bọn họ đều đưa ánh mắt nhìn về phía Vân Tri Thu.
Vân Tri Thu thầm than một tiếng. Nàng hiểu rõ ý tứ của đám tỷ muội. Đây là để cho nàng đi hỏi.
Chỉ có điều giữa nàng và Miêu Nghị thật ra không có cố kỵ này. Trong nhà, người dám cùng Miêu Nghị mắng nhau, đánh nhau cũng chỉ có nàng. Miêu Nghị mắng nàng là người đàn bà chanh chua, nàng mắng Miêu Nghị tiện nhân, Vương bát đản. Sau khi đánh xong mắng xong hai bên cũng sẽ không để bụng. Quay đầu lại có thể lăn đến cùng đi. Nhưng nếu như đổi lại thành đám người Cơ Mỹ Lệ, Miêu Nghị dám mắng một câu Người đàn bà chanh chua các loại nói thử xem. Cũng không phải hắn không dám mắng, mà là ngay lập tức sẽ làm đám người Cơ Mỹ Lệ thương tâm. Cho nên Miêu Nghị biết đúng mực. Hắn đơn giản sẽ không mở miệng nói những lời như vậy với đám người Cơ Mỹ Lệ.
Mặc dù bây giờ đánh nhau, nàng đã không phải là đối thủ của Miêu Nghị. Nàng đánh không thắng Miêu Nghị. Nhưng phu thê ở trước sau như một đã được định được. Lúc hai người còn không phải là phu thê thực sự, còn đang ở Lưu Vân Sa Hải, nàng bình thường vẫn động tay động chân với Miêu Nghị Dù nàng ầm ĩ thế nào đi nữa cũng là bình thường.
Trên thực tế nàng cũng biết, Miêu Nghị đánh thắng nàng cũng sẽ không làm gì nàng. Miêu Nghị luyến tiếc đánh cho nàng mặt mũi bầm dập, tức giận tay giơ lên cao tới đâu, cuối cùng hạ xuống, nhiều lắm là hung hăng đánh mấy cái ở trên mông nàng. Ngược lại là nàng, một khi điên lên, Miêu Nghị nhất định sẽ ăn không tiêu. Nhưng mà nàng làm sao có thể không hiểu rõ, đây là Miêu Nghị đang nhường nàng. Miêu Nghị đối với nàng, sủng ái từ trong xương cốt. Trong lòng nàng sáng như gương. Đây là chuyện khiến nàng thầm kiêu ngạo nhất. Thị sủng được kiêu cũng là lạc thú của nàng ở trên người Miêu Nghị. Nàng rất hưởng thụ cảm giác thỉnh thoảng lại phát điên đối với Miêu Nghị.
Liên lạc với Miêu Nghị, Vân Tri Thu hỏi: Ngưu Nhị, ngươi hãy thành thật nói cho ta biết, ngươi ở sau lưng lão nương làm cái gì?
Đứng ở cửa động chờ tin tức, miệng Miêu Nghị vui tới méo cả lại. Xem ra bên kia đã nhận được tin tức. Hắn đáp lại: Còn có thể làm gì?
Vân Tri Thu: Nói cách khác, ngươi thừa nhận cứ điểm bí mật của năm đạolà ngươi huyết tẩy?