Nàng cũng phải suy nghĩ đến tình cảnh trước mắt của Miêu Nghị. Làm phu thê, hiện nay nàng cũng thật sự không thể giúp Miêu Nghị được cái gì. Trong lòng nàng cảm thấy áy náy, không thể lại để cho Miêu Nghị ở hiểm địa như Hoang Cổ Tử Địa phải phân tâm. Cho nên nàng cố gắng duy trì sự hài hòa phía sau Miêu Nghị. Mặc dù không có nữ nhân nào bên cạnh nam nhân mình thích có một đống thê thiếp.
Trên thực tế nàng cũng đã làm được. Trên cơ bản từ trước đến nay nàng không để cho Miêu Nghị phải lo lắng quan tâm tới nội vụ trong nhà. Miêu Nghị rời nhà đi xa đã lâu, cũng không cần lo lắng về phương diện này. Thậm chí ở góc độ nào đó mà nói, Miêu Nghị còn có phần quên mất nữ nhân trong nhà. Cũng là nàng chỉ điểm cho Miêu Nghị từng chỗ.
– Vân Tri Thu, đừng cho là ta sợ nàng!
Nguyệt Dao cắn răng thốt ra một câu. Mặc dù trong lòng nàng cũng ý thức được mình không nên ở phía sau đại ca tăng thêm phiền phức, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thua ở trước mặt nhiều người như vậy.
Ánh mắt Vân Tri Thu sắc bén ép tới.
– Ta cũng không cho rằng nàng có thể sợ ta. Chờ ngày nào đó nàng cảm thấy trên tay có thể thắng được ta, hoan nghênh nàng tới giáo huấn ta bất cứ lúc nào, mà không phải ở chỗ này nói chuyện!
Dứt lời, nàng hình như không muốn nói thêm gì nữa, xoay người đi trở lại.
Đường Quân cũng thuận thế cho Nguyệt Dao một bậc thang đi xuống, lôi nàng lại một chút.
Hiện trường rất nhanh trở nên yên tĩnh.
Thật ra ánh mắt đám người Cơ Mỹ Lệ thỉnh thoảng nhìn lên Vân Tri Thu một mình lẳng lặng ngồi bên này. Mọi người đều là nữ nhân. Nếu nói, trong lòng đối với chuyện Vân Tri Thu làm chính thất, các nàng là thiếp thất một chút ý kiến cũng không có. Vậy đây thuần túy là nói lung tung. Chỉ có điều lúc này trong lòng mấy thiếp thất đối với nàng chân chính có vài phần bội phục. Bị sỉ nhục như vậy, ở dưới tình huống có thực lực giáo huấn đối thủ, nhưng vì suy nghĩ cho trượng phu vẫn có thể nhịn xuống được. Mấy người các nàng tự nhận mình rất khó làm được. Có vài người ý thức được sự chênh lệch giữa mình và Vân Tri Thu.
Chỉ có điều, trong lòng bọn họ cũng cảm thấy thoải mái. Nếu như mình là chính thất phu nhân, nói vậy cũng sẽ giữ gìn.
Chỉ là suy nghĩ một chút tới việc trước đó Vân Tri Thu chiếu cố mấy tỷ muội, khi đối mặt với tình huống như vậy mình không ngờ không đứng ra nói giúp cho Vân Tri Thu. Cùng là người một nhà, lại có thể trơ mắt nhìn Vân Tri Thu một mình một bên ứng đối. Như vậy có chút xấu hổ.
Vân Tri Thu ngoài mặt bình tĩnh, trong lòng lại có vài phần bi thương. Trên danh phận là tỷ muội cùng một nhà. Loại thời điểm này lại không có một người nào có thể đứng ra nói lời công đạo giúp mình… Chỉ có điều loại ý niệm này cũng chỉ chợt lóe lên ở trong đầu nàng sau đó biến mất. Có thể thông cảm cho tình cảnh của mấy nàng. Dù sao xuất hiện ở nơi này đã không chỉ là cá nhân các nàng, mà còn đại biểu cho cả thế lực phía sau của các nàng. Có một số việc không thể trộn lẫn mù quáng. Trước đây, lúc các nàng gả cho Miêu Nghị, vốn chính là mang theo mục đích của mỗi người tới. Miêu Nghị cưới các nàng cũng không thoát khỏi có liên quan đến mình.
Nàng không suy nghĩ nhiều tới vinh nhục của cá nhân nàng. Nàng nghĩ tới, chính là mình làm còn chưa đúng. Phải hoàn toàn kéo tim của những người này từ sư môn bên kia đến bên Miêu Nghị. Con đường phải đi còn rất dài.
Nàng đang không ngừng suy nghĩ. Chợt tinh linh bên trong nhẫn trữ vật làm cho nàng giật mình tỉnh lại. Nàng phát hiện là gia gia mình Vân Ngạo Thiên gửi tin tức tới. Sau khi lấy ra tinh linh liên hệ, trong nháy mắt Vân Tri Thu trợn tròn mắt. Nàng rốt cuộc đã hiểu rõ vì sao Miêu Nghị bảo mình chờ ở đây.
Chẳng những là nàng, đại biểu của năm đạo khác đang có mặt ở đây cũng lục tục nhận được tin tức do sư môn bên kia gửi tới.
Tin tức đều giống nhau. Cứ điểm bí mật của năm đạo ở ngoài luyện ngục bị huyết tẩy, bảo bọn họ hỏi thăm một chút, xem có phải là Miêu Nghị làm hay không.