Cửa vừa được mở, một luồng khói dày đặc xộc ra, lập tức lan đến trên boong.
“Là cô ta.”
Sau khi nhìn thấy, Hứa Trúc Linh định đi qua nhưng lại bị Caroline ngăn cản.
“Cô đừng đến đây, nếu như cô dám đến, tôi và đứa trẻ sẽ nhảy xuống.”
Mặt cô ta dính đầy khói, trên người cũng có mấy chõ bị đốt loang lổ.
Nhưng mà em bé trong bọc trẻ sơ sinh lại sạch sẽ, miệng còn ngậm núm vú cao su, tựa như không bị ảnh hưởng qì.
Cô ta ôm đứa bé nhẹ nhàng đung đưa, trong mắt lộ ra ánh mắt từ ái vô tận.
Con của cô ta không còn, chồng sắp cưới cũng bỏ rơi cô ta. Cô ta đang đứng ở dưới đáy xã hội, thời điểm định tìm cái chết thì bất ngờ gặp được Hứa Trúc Linh.
Cô ta còn sống, nhìn thấy con của Hứa Trúc Linh, trăng mềm non nớt.
Lần đầu tiên cô ta cảm thấy tóc đen, mắt đen xinh đẹp như vậy. Cô ta nghĩ nếu mình sinh con thuận lợi, giờ phút này đứa bé chắc cũng đang ở trong lồng giữ ấm.
Bởi vì Hứa Trúc Linh không có sữa, cần tìm mẹ có sữa sau sinh, cô ta lập tức xung phong nhận việc.
Diên trả lương cho cô ta không tệ, đủ nuôi bản thân và còn dư rất nhiều, cuộc sống của cô ta cũng có thể được bắt đầu lại.
Nhưng mà Hứa Trúc Linh không có ở London, cô ta cùng Đoàn Nam ở trong bệnh viện, hai người sống cùng nhau một khoảng thời gian rất dài.
Dài đến nỗi cô ta cảm thấy đứa trẻ này thực ra là con của mình.
Giống như chúa Giê-su chuyển thế vậy. Con cô ta chết, mà lúc này con của Hứa Trúc Linh lại ra đời.
Có lẽ…
Con cô ta không chết, mà đi đến trong bụng của người khác.