Hoắc Khanh ước gì trong phòng không có người khác, vẫy vẫy tay khiến cho thái giámbên người Khâu công công lui xuống.
Chờ đến khi Khâu công công lui xuống, Hoắc Khanh mới ôm lấy tiểu hồ ly, nói: “Vật nhỏ, hết giận, ngươi xem ngươi đem trẫm đều cắn bị thương, lại có tiếp theo, trẫm cũng sẽ không khinh tha ngươi.”
Tuy rằng Hoắc Khanh miệng thì nói muốn trừng phạt tiểu hồ ly, nhưng giọng điệu lại rất tà mị, mặt tiểu hồ ly hơi đỏ, trong lòng âm thầm may mắn mình là mặt hồ ly, bằng không bây giờ mặt sẽ đỏ bừng.
Nghĩ rằng nam nhân này sủng ái mình như vậy, nước mắt tiểu hồ ly rơi xuống, có thể có một người nam nhân sủng ái chính mìnhnhư vậy, cũng coi như là trời cao đối với việc mình xuyên qua thành hồ ly bồi thường một chút đi.
“Hồ nhi, đừng khóc, trẫm nói muốn phạt em chỉ là nói chơi, trẫm nói đừng khóc nữa, khóc nữa trẫm sẽ thân ngươi.” Hoắc Khanh dưới tình thế cấp bách lại nói ra lời như vậy, tức khắc ngây ngẩn cả người, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt tiểu hồ ly.
Trong lòng tiểu hồ ly lại oán thán một lần nữa vì sao mình lại là hồ ly, trước mặt một cái siêu cấp đại soái canhư vậy, mình lại ăn không đến a a a, thật là làm người hỏng mất.
Tiểu hồ ly vươn đầu lưỡi liếm môi Hoắc Khanh, sau đó có thân mật liếm liếm khuôn mặt Hoắc Khanh, thấyngươi sủng ái tỷ như vậy, tỷ sẽ thơm ngươi một cái.
Hoắc Khanh bị liếm như vậy, chỉ cảm thấy toàn thân như đang ngâm mình trong nước nóng, khó chịu được, phía dưới đều có phản ứng.
“Vật nhỏ nghịch ngợm như vậy.” Giọng nói của Hoắc Khanh hơi nghẹn ngào, đặt tiểu hồ ly lên giường, “Trẫm muốn phê duyệt tấu chương, em ngoan ngoãn ở đây đi.”
Tiểu hồ ly nhàm chán ghé vào long sàn, lăn qua lộn lại, Hoắc Khanh nhìn như nghiêm túc phê duyệt tấu chương, nhưng bút chu sa trong tay rất lâu không hạ xuống, gắt gao nắm bút chu sa, gân xanh trên mu bàn tay đều nổi lên.
Nhìn dáng vẻ là nhẫn đến rất vất vả, ánh mắt đăm đăm nhìn chằm chằm tấu chương trước mặt mình, trong óc đều nghĩ đến bộ dạng đáng yêu của tiểu hồ ly, dùng đầu lưỡi liếm cánh môi.
Thật là muốn điên rồi, thật là muốn điên rồi.
Tiểu thái giám ngoài điện bị thị vệ ấn trên băng ghế, hỏi sư phó Khâu công công của mình khóc lóc kể lể, “Sư phụ, nô tài không có làm sai cái gì?”
“Không có mắt nhìn, không thấy trong cung này bây giờ hoàng thượng là lớn nhất, mà con hồ ly kia chính là nhân vật lớn thứ hai, hiện tại ngay cả Hoàng Hậu so ra còn kém nó, về sau gặp được chuyện gì cứ mắt nhắm mắt mở.” Khâu công công nhìn tiểu thái giám hận sắt không thành thép.
Tiểu thái giám khóc lóc nói: “Sư phụ, chẳng qua chỉ là một consúc sinh.”
“Còn không câm miệng, có phải cảm thấy chính mình sống lâu lắm rồi hay không, tìm chết có phải hay không.” Khâu công công cầm phất trần đánh lên đầu tiểu thái giám, chỉ huy thị vệ, “Đánh.”
Thị vệ cầm lấy bản tử đánh lên mông, đau đến mức tiểu thái giám kêu to, vẫn là thị vệ xem mặt mũi của Khâu công công, xuống tay nhẹ một chút.
Chờ đến khi đánh xong, tiểu thái giám đã trợn trắng mắt, khâu công công thở dài một hơi, chạy nhanh tìm thái y, tốt xấu cũng là đồ đệ của mình, tại hoàng cung này cũng coi như nâng đỡ lẫn nhau.
Ninh Thư trông hai củ cải nhỏ Hoắc Thừa Vọng và Tiêu Thanh Dương viết chữ, Thanh Trúc đi vào trong điện tiến đến nói bên tai Ninh Thư: “Nương nương, Tiểu An Tử hầu hạ bên người Hoàng Thượng bị đánh bản tử.”
Ninh Thư nhướng nhướng mày, nói với hai đứa nhỏ: “Tiếp tục viết, không cho lười biếng, mẫu hậu lát nữa tới đây kiểm tra.”
Tới chính điện, Ninh Thư hỏi: “Điều tra rõ ràng là nguyên nhân gì chưa?”
Thanh Trúc lắc đầu, “Chỉ là nghe nói là Hoàng Thượng tự mình lệnh, nô tỳ lại đi hỏi thăm.”
Ninh Thư xua xua tay, nhàn nhạt nói: “Không cần, chuyện này không cần phải xen vào, đưa chút dược cho Tiểu An Tử đi.”
“Nô tỳ nhớ kỹ.” Thanh Trúc đi ra ngoài, Ninh Thư gõ gõ lên mặt bàn, phát ra thanh âmcó tiết tấu.
Chuyện này tám chín phần mười là có quan hệ với tiểu hồ ly kia, Hoắc Khanh sủng ái con hồ ly kia cơ bản đều thành lập trên nỗi đau xót của những người khác, càng là tàn khốc với người khác, liền càng có vẻ Hoắc Khanh sủng ái đặc biệt với con hồ ly kia.
Sủng ái không có nguyên tắc, cảm giác tiểu hồ ly muốn trời cao.
Ninh Thư đột nhiên nở nụ cười, chân ái còn không phải là dù đối nghịch với thế giới cũng phải ở bên nhau, không biết Hoắc Khanh đứng mặt đối lập với thế giới tiểu hồ ly còn ở bên cạnh hắn hay không.