Cánh tay này nhanh như chớp, khiến người ta hoàn toàn không kịp phòng bị.
Đợi đến khi Mãn Thương Hải phản ứng lại, muốn trốn tránh cũng đã trở thành tham vọng quá đáng.
“Không thể nào …” ông ta trợn to mắt lầm bẩm một tiếng, cổ họng đã bị Lâm Dương bóp chặt rồi.
Sức mạnh to lớn ngay lập tức làm rồi loạn sức lực của ông ta, bàn tay vỗ trêи vai Lâm Dương cũng có vẻ yếu ớt vô lực.
“Hả?”
“Quán chủ!”
Toàn bộ hiện trường kinh ngạc.
Trán của mọi người toàn bộ đều toát mồ hôi.
Cánh tay bị gãy kia của Lâm Dương… làm sao đột nhiên có thể dùng được?
Lại nhìn thấy Lâm Dương túm lấy cơ thể của Mãn Thương Hải và đập mạnh vào người đàn ông của võ quán Mãn Thị bên cạnh ông ta.
Người đó không kịp phòng bị, ngay tức khắc bị cơ thể của Mãn Thương Hải đụng lật xuống đất, đầu choáng mắt hoa.
Lâm Dương lại vung cánh tay, đánh mạnh vào hai người khác.
bùm!
bùm!
bùm!
Tiếng ồn ào vô tận, người nghe trong lòng đều sợ hãi.
Không lâu sau, cả ba người khóa giữ cơ thể Lâm Dương toàn bộ đều bị đánh ngã, không có ai có thể đứng dậy được.
Về phần Mãn Thương Hải, lúc này cũng đang mặt hiện ra Sao kim, không thể tìm được hướng Bắc.
Lâm Dương bóp cổ ông ta, hung hãng đập xuống đất.
Răng rắc!
Mặt đất đều bị ông ta làm lộ ra vét nút.
Nhưng anh vẫn không buông tay, cứ thế kéo cả người Mãn Thương Hải đi về phía trước, sau đó một chân hung hăng đá vào ngực.
Răng rắc!
Có tiếng xương gãy truyền đến.
Mãn Thương Hải giống như một quả bóng lăn lộn máy vòng rồi mới dừng lại.
Ông ta đã không thể đứng dậy được nữa, chỉ là toàn thân đầy máu đôi mắt khép hờ nhìn Lâm Dương.
Lúc này, ông ta mới có thể nhìn rõ được trạng thái của Lâm Dương.
Những vết bằm tím trêи cơ thể anh đã biến mát rồi.
Còn cánh tay đã bị gãy đó của anh, cũng giống như không có chuyện gì xảy ra.
Người này … như thể chưa từng bị thương.
“Chuyện này…chuyện này không thể nào… cậu cậu biết phép thuật sao?” Mãn Thương Hải hét lên một cách yếu ớt và đau đón.
“Chuyện này rốt cuộc là thế nào vậy?”
“Cậu ta … vết thương trêи người cậu ta đâu?”
Những người xung quanh cũng rất sợ hãi, ai nấy đều có sắc mặt tái nhợt đến cực điểm.
Ngay cả cô gái cũng che cái miệng nhỏ lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương một cách khó tin.
“Sai rồi! Chúng ta đều sai rồi!”
Ông cụ ở bên này đột nhiên nhắm mắt lại, khàn giọng nói: “Vốn dĩ cậu ta không phải là không biết võ công! Chỉ là tất cả võ công mà cậu ta dùng … tương đối đặc biệt mà thôi.”
“Võ công gì?” Cô gái bên cạnh vội vàng hỏi.
Ông cụ nhìn chằm chằm vào Lâm Dương một hồi mới chậm rãi phun ra hai chữ.
“Cái gì? Y Võ sao?”
Sắc mặt của cô gái ngay lập tức tái nhợt đến cực điểm, như thể vừa nghe thấy một điều gì đó cực kỳ khó tin.
Lại nhìn vào mắt của Lâm Dương, trong lòng lộ ra một tia sợ hãi.
Về phần Mãn Thương Hải ở đằng kia, đã mặt mày xám xịt như tro, gần như tuyệt vọng.
Rõ ràng là … ông ta cũng đã từng nghe nói đến Y Võ.
Nhưng bây giờ đã không còn quan trọng nữa rồi.
Bây giờ… còn có ai có thể cứu ông ta?