Nếu như không hề phòng bị mà nói, Dương Khai đoán rằng hắn sẽ hóa thành bụi bặm ngay lập tức.
Hắn đã hoàn toàn lĩnh giáo được sự mạnh mẽ của Thi Khôi trước mắt này.
Thân hình còn đang bay giữa không trung, Dương Khai cố nén đau đớn, nghiến răng quát lớn: – Đi ra!
Dứt lời, một thân hình to như quả núi từ trên trời giáng xuống, rơi trên mặt đất phát ra tiếng vang ầm ầm, khiến mặt đất lắc lư một hồi.
Pháp thân đăng tràng!
Hắn vừa xuất hiện, vẫn chưa kịp hiểu rõ đây là nơi nào, Dương Khai gặp nguy hiểm gì, cả người liền cứng đờ. Hắn có thể cảm nhận được khí tức thô bạo từ trong cơ thể Thi Khôi phát ra, khí tức kia gần như khiến cho hắn mất đi ý chí chiến đấu.
Tuy nhiên mỗi lần hắn hiện thân đều là lúc Dương Khai gặp phải cường địch, cho nên chỉ kinh hãi trong chớp mắt liền khôi phục lại, đưa tay trảo vào trong hư không một cái, đã bắt lấy Dương Khai đặt trong lòng bàn tay.
– Khụ khụ… Dương Khai nửa quỳ nửa ngồi trong lòng bàn tay pháp thân, không ngừng ho ra máu, sắc mặt trắng bệch.
– Chủ nhân! Lưu Viêm cũng theo pháp thân hiện ra, chợt thấy Dương Khai thê thảm như vậy, lập tức thất sắc, vội vàng đi tới bên cạnh Dương Khai, ân cần đỡ hắn dậy.
– Thứ quỷ gì đây? Pháp thân trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn chăm chú thân hình nhỏ như con kiến, nhưng lại khiến cho hắn không dám có chút khinh thường kia, âm thanh hơi run rẩy.
– Thi Khôi! Dương Khai đứng dậy, giải thích: – Một Thi Khôi cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh!
– Cái gì? Pháp thân cùng Lưu Viêm đồng loạt biến sắc, sửng sốt thật lâu, pháp thân mới khổ sở nói: – Sao ngươi lại trêu chọc tới quái vật này vậy?
– Nói ra rất dài dòng…
Dương Khai mím môi, lắc lắc cổ tay, kèm theo đó là hai tiếng răng rắc giòn vang truyền ra, cổ tay sai khớp lần nữa được nối lại. Hắn cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy máu thịt trên cổ tay đều bị vỡ hết, xương trắng lộ rõ ra ngoài. Có thể thấy được một quyền vừa rồi của Thi Khôi khiến hắn bị thương nặng như thế nào.
Cũng may hắn có bí thuật long hóa cùng Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm đồng thời phụ thêm, kết hợp với tố chất thân thể mạnh mẽ của bản thân và khả năng hồi phục cực mạnh của Kim huyết, nên thương thế như vậy vẫn chưa đủ để ảnh hưởng đến hắn.
– Tới đây!
Pháp thân bỗng nhiên quát một tiếng, Thi Khôi lập tức vọt tới trước mặt pháp thân, nện ra một quyền.
Thân hình Thi Khôi so sánh với pháp thân, cứ như một gốc cỏ trước mặt một cây đại thụ vậy, bé nhỏ không đáng kể.
Nhưng một quyền kia nện xuống, lại làm cho vẻ mặt pháp thân hết sức nghiêm túc, không dám có chút khinh thường.
Hắn cũng đấm mạnh một quyền về phía trước.
Quả đấm to lớn cùng thân ảnh nho nhỏ va chạm cùng một chỗ, phát ra tiếng nổ rung trời, khí kình quét mạnh ra xung quanh, cuồng phong nổi lên.
Thân thể như núi của pháp thân bay ngược ra sau, huơ tay múa chân giữa không trung, nhìn qua hết sức vụng về.
Mà Thi Khôi kia ăn một kích trực tiếp của pháp thân, hiển nhiên cũng không bình yên vô sự, tốc độ văng đi so với pháp thân còn nhanh hơn, hướng vách núi phía sau đập tới, nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng.
Chỉ trong chốc lát, tiếng ầm ầm chợt truyền ra, từ cái hố sâu Thi Khôi bị đánh lọt vào trong đó làm trung tâm, vách núi xung quanh liền nứt ra những cái khe như mạng nhện, đất đá lăn xuống ầm ầm.
Dương Khai hít sâu một hơi, quả thực không thể tin được vào hai mắt của mình.
Lực lượng pháp thân mạnh bao nhiêu, hắn vô cùng rõ ràng, pháp thân được dung hợp nguyên một khối Huyền Không đại lục mới đản sinh ra, dù Huyền Không đại lục không tính là quá lớn, nhưng cũng đã sơ bộ có thế giới lực, có căn nguyên tự thân.
Nói cách khác, mỗi một kích của pháp thân, đều là lực lượng của một thế giới.
Với lực đạo hiện tại của hắn, ngay cả Đế Tôn Cảnh bị đập trúng trực tiếp cũng có thể dễ dàng miểu sát. Nhưng Thi Khôi này sau khi ăn một kích lại không bị tổn thương lớn, chỉ bị đánh văng vào vách núi mà thôi.
Thân thể Thi Khôi này cứng đến mức độ nào cơ chứ?
Không chỉ như thế, một kích kia của nó cũng đánh bay pháp thân ra ngoài, lực lượng như vậy, đủ để hủy thiên diệt địa.
– Lưu Viêm!
Dương Khai chợt quát lên một tiếng.
Căn bản không cần hắn phân phó, Lưu Viêm cũng đã biết nên làm như thế nào, thân thể mềm mại của nàng nhoáng lên một cái, lập tức biến thành hình thái con chim lửa, hai cánh mở ra, nhào tới trước mặt Thi Khôi. Sau khi kêu lên một tiếng cao vút, liền há mồm phun ra ngọn lửa hừng hực, tấp về phía Thi Khôi.
Ngọn lửa của Lưu Viêm vô cùng phức tạp, có Địa Tâm Hỏa của tự bản thân nàng, còn có Càn Thiên Lôi Viêm, Khôn Lam Băng Diễm, Thái Dương Chân Hỏa, và còn có cả Diệt Thế Hắc Viêm của thánh linh Loan Phượng xen lẫn trong đó.
Ngọn lửa của nàng, cực kỳ nguy hiểm.
Ngọn lửa lan ra, vách núi cũng bị hòa tan, biến thành dung nham đỏ thẫm, tỏa ra nhiệt khí nóng rực, chảy xuôi xuống.
Một quyền mang theo thế giới lực của pháp thân không thể làm gì được Thi Khôi, nhưng ngọn lửa của Lưu Viêm lại tựa hồ lại tạo thành thương thế không nhẹ đối với nó. Từ trong ngọn lửa hừng hực truyền ra những tiếng gầm thét thê lương, tựa như vô cùng đau đớn.
Ngay sau đó, tiếng gầm giận dữ lại truyền ra, một luồng khí tức xanh biếc từ bên trong biển lửa chợt bay ra, hướng về phía đỉnh núi phóng tới.
Dương Khai hoảng sợ phát hiện, độc thi của Thi Khôi phun ra không ngờ lại có thể đứng ngang hàng với ngọn lửa của Lưu Viêm, không chỉ như thế, còn có xu thế bao trùm lên đó.
Trong lúc nhất thời, độc thi xanh biếc cùng lửa đỏ va chạm giữa không trung, giằng co qua lại.
Nhưng Dương Khai biết tình trạng này chỉ là tạm thời mà thôi, một khi Thi Khôi thoát ra, Lưu Viêm cũng không phải là địch thủ. Tuy rằng nàng gặp được nhiều kỳ ngộ khi đi theo hắn, nhưng dù sao Thi Khôi cũng là Đế Tôn tam tầng cảnh hình thành, cho dù không có thần trí, cũng không phải là thứ nàng có thể giải quyết.
Dương Khai thầm cảm thấy may mắn vì Thi Khôi không có lý trí, nếu không thì ba người chủ tớ bọn hắn có liên hợp lại, cũng không địch nổi người ta một chiêu.