Lam mang trong mắt Hàn Lập lóe lên, đem vật kia nhìn rõ mồn một.
Kiếm này phong cách cổ xưa, dài không quá một xích. Thân kiếm rất ngắn, chuôi kiếm đã chiếm nửa chiều dài.
Bên ngoài thân kiếm lộ ra chi chít hoa văn hình lân phiến. Chuôi kiếm mơ hồ giống như một đầu giao long màu xanh, miệng ngậm một viên tinh thạch hình trăng khuyết.
“Thanh Giao Trùng Nguyệt Kiếm! Một trong ba thanh phi kiếm mà Trùng Nguyệt Lão Nhân, người mà danh chấn Phong Nguyên đại lục mười vạn năm trước, sở hữu. Khi luyện chế, kiếm được ngâm trong máu huyết của hơn mười con thông linh giao long. Sau khi hình thành, Trùng Nguyệt Lão Nhân tốn hơn mấy trăm năm cực khổ đem Nguyệt Tinh lực không ngừng quán chú vào, linh tính cực mạnh, uy lực kinh người không cần nói cũng biết. Nếu đạo hữu nào cảm thấy hứng thú có thể lên kiểm định một chút.” Thiếu phụ xinh đẹp nâng kiếm trước mặt, mỉm cười giải thích một hồi.
Lời vừa dứt, trên quảng trường đã có mấy người đứng dậy, lần lượt đi đến bệ đá kiểm nghiệm kiếm này. Những người này hoặc gật, hoặc lắc đầu thoáng chốc đã có gần ba mươi người.
Sau khi người cuối cùng lui xuống, Hồ Ngọc Song giơ cao thanh kiếm trong tay, không hề do dự nói:
“Thanh Giao Trùng Nguyệt Kiếm giá khởi điểm bảy trăm vạn linh thạch, cũng dùng cực phẩm linh thạch để trao đổi, giờ bắt đầu đấu giá.”
Giá khởi điểm món pháp bảo này thấp hơn Hoàng Kim cốt tủy một chút.
Nhưng ngược lại, người vừa ý với thanh kiếm có lai lịch bất phàm này rất nhiều.
Thiếu phụ vừa dứt lời, thì có người mở miệng: “Bảy trăm năm mươi vạn.”
“Tám trăm vạn.”
“Chín trăm vạn.”
Màn sáng bên trên đã hiện ra hư ảnh phi kiếm tự bao giờ, con số đấu giá bên cạnh biến hóa liên tục, chưa kịp dừng lại đã biến đổi số khác, nhất thời chưa có điểm dừng.
Nhưng khi con số chạm đến giá “hai ngàn sáu trăm vạn”, âm thanh báo giá đột nhiên trì hoãn. Tiếp đó cũng không kẻ nào ra giá tranh đoạt nữa.
Về phần mấy vị lão tổ Đại Thừa bên trong các căn phòng thì không hề để ý đến bảo vật này, không hề ra tay đoạt lấy.
Thanh Giao Trùng Nguyệt Kiếm, được bán ra với giá hai ngàn sáu trăm vạn.
Sau đó, Hồ Ngọc Song mở hộp gỗ thứ ba, lấy ra một khối khoáng thạch màu máu lớn bằng nắm tay, chính là Huyết Cương Thiết, đặc sản của Huyết Thiên đại lục.
Vật này là tài liệu dùng để luyện chế một số bảo vật đặc thù. Một người ra giá một ngàn bảy trăm vạn dễ dàng mang đi.
Từ lúc đó đấu giá hội có một cái khởi đầu tốt đẹp mà diễn ra tiếp tục.
Từng món dị bảo, tài liệu lần lượt đem ra, sau đó, được Hồ Ngọc Song nhẹ nhàng mà đấu giá.
Trong số những vật này, khiến mấy vị lão tổ Đại Thừa để ý cũng không nhiều. Đấu giá cả trăm món cũng chỉ có vài lần ra tay mà thôi.
Hàn Lập lại càng không thèm để tâm, không ra giá dù chỉ một lần.
Huyết Phách cũng động tâm không thôi với vài loại đồ vật nhưng sau khi nghe báo giá không nói hai lời, liền từ bỏ ý định.
Với tài phú bị hao hụt phân nửa của nàng chỉ có thể ngắm chúng từ xa mà thôi.
Hách Liên Thương Minh dường như biết những vật kia không thể đả động gì đến mấy vị lão tổ Đại Thừa, cuối cùng đấu giá hội cũng được hơn phân nữa, liên tục lấy ra năm sáu loại bảo vật còn quý hơn so với Hoàng Kim cốt tủy.
Những bảo vật này nếu không thể ngăn cản thiên kiếp thì cũng có tác dụng trì hoãn thiên kiếp.
Đến lúc này, mấy vị lão tổ Đại Thừa không thể ngồi im, tranh đoạt quyết liệt không nhân nhượng.
Cho dù món thấp nhất cũng có cái giá trăm triệu linh thạch.
Thậm chí có một món tài liệu đặc thù dùng để luyện chế bảo vật ngăn cản thiên kiếp mạnh mẽ leo đến con số bốn trăm triệu linh thạch.
Trong quảng trường, mấy tên dị tộc Luyện Hư, Hợp Thể kỳ kia mới biết thế nào là đại tài khí thô, ném cực phẩm linh thạch như ném rác.
Hàn Lập đối với những tài liệu đặc thù kia có chút hứng thù nên cũng ra tay tranh đoạt, nhưng khi giá lên đến hai trăm triệu linh thạch thì đành cười nhẹ mà bỏ qua.
Sau khi năm sáu món bảo vật kia xuất trường thì cũng khơi dậy hứng thú của mấy vị Đại Thừa kia.
Dù cấp bậc của những vật đấu giá tiếp theo cũng không quá cao nhưng những lão quái vật này cũng bắt đầu ra tay, đem không ít đồ vật thu về.
Thời gian từng chút trôi qua, đấu giá hội tiến hành một ngày, rốt cuộc cũng đến giai đoạn cuối.
Cũng may những người ở đây đều pháp lực cao thâm, chẳng những không chút mệt mỏi mà còn hiện ra bộ dáng tình thần sảng khoái.
“Xem chừng các vị đạo hữu đã chờ đợi rất lâu. Thiếp thân không nhiều lời vô ích nữa. Tiếp theo đấu giá ba bảo vật áp trục* tin rằng sẽ khiến mọi người thỏa mãn vạn phần.” Hồ Ngọc Song lộ ra nụ cười bí hiểm nói, tiếp đó hai tay vỗ nhẹ.
*Vật phẩm áp trục ý nói đồ vật tốt nhất, đắt đỏ nhất được đưa ra sau cùng. Ở đây để nguyên văn cho xuôi.
Trên bầu trời phát ra một tiếng nổ rền vang. Đám mây ngũ sắc dao động một hồi, lộ ra một tòa cung điện khổng lồ tỏa ánh sáng vàng rực rỡ.
Tiếp đó trong cung điện vang lên tiếng phạn âm, thoáng cái bay ra ba mỹ nữ tuyệt diễm vận cung trang ngũ sắc. Mỗi một người đều bưng một cái khay bạc phủ trong vầng sáng vàng mờ ảo.
Ba mỹ nữ vừa bay ra, bóng người trong cung điện sáng lên, lại thêm bốn lão giả phục sức khác nhau bay ra. Mỗi một người đều tỏa ra khí tức cường đại, đều là lão tổ Đại Thừa kỳ.
Khi bảy người đáp xuống bệ đá, Hồ Ngọc Song cung kính hành lễ với bốn lão giả:
“Bái kiến tứ đại trưởng lão! Vãn bối vừa đến Phong Nguyên đại lục đã muốn vấn an bốn vị. Không ngờ cả bốn vị đồng thời bế quan, mong các vị trưởng lão không trách tội!”
“Ha ha, ngươi chính là tên hậu nhân cực kỳ có tiền đồ của Hồ lão ngũ sao? Quả nhiên tư chất thập phần xuất chúng, không phải người thường có thể so sánh. Về phần lễ tiết kia thì miễn đi, chúng ta không để ý thì ngươi cũng không cần để trong lòng. Bốn lão già chúng ta gần đây tu luyện một lại thần thông đến lúc mấu chốt. Nếu không phải Minh Tôn kiên quyết để chúng ta tọa trấn nơi này, phân nửa là còn chưa xuất quan đâu.” Một gã mặc áo gai dung nhan cổ quái khoát tay chặn lại vừa cười vừa nói.