Sơn cốc không lớn, nhưng mấy vạn năm không có người tới, dưới sự tưới tắm của linh khí thiên địa nồng đậm đã dưỡng dục nên không ít linh dược. Dương Khai tìm tòi từng tấc đất một, bận bịu suốt một ngày trời mới hoàn tất.
Tất cả linh dược đều đã được hắn vơ hết vào trong túi.
Vì khác biệt với những linh dược đào được trước đó, Dương Khai cố ý để những linh dược này ở cùng một chỗ, chuẩn bị chuyến này trở về sẽ mau chóng luyện chế chúng thành đan dược.
Linh dược đã bị đào lên, nếu không nhanh chóng luyện chế, Dương Khai lo lắng đế ý sẽ dần dần tiêu tán.
Hoa tỷ sẽ phải cảm thấy rất hứng thú đối với những linh đan này. Nếu có những linh đan này tương trợ, tiến trình nàng tấn cấp lến Đế Tôn Cảnh nhất định sẽ tăng nhanh rất nhiều.
Một ngày sau, Dương Khai đứng một cái sơn động, vẻ mặt ngưng trọng.
Lúc trước, khi tìm tòi linh dược trong Đế Thiên Cốc, hắn liền phát hiện ra cái sơn động này. Chỉ có điều hắn không có thời gian đi vào cẩn thận thăm dò, chờ đến khi tất cả dược liệu đã được đào xong, hắn mới tới đây dò xét.
Cái sơn động này dường như là động thiên nhiên, nhưng Dương Khai lại nhạy cảm phát hiện ra có dấu vết con người cải tạo. Chỉ có điều thủ pháp người cải tạo nó rất cao minh, hơn nữa trải qua thời gian đã lâu, không dễ khiến cho người khác nhận ra.
Cũng không biết có phải mấy vạn năm trước, đệ tử Thiên Diệp Tông tới đây tu luyện cải tạo hay không, dù sao Dương Khai cũng cảm nhận được một loại khí tức nguy hiểm truyền ra từ trong sơn động này.
Theo bản năng, hắn cảm thấy trong cái sơn động này ẩn tàng thứ gì đó.
Tuy nhiên đoạn đường hắn đi tới, ngay cả một con yêu thú cũng không thấy, cho nên hắn cũng không quá lo lắng. Cái bí cảnh này cũng không lớn, nếu đây là nơi mấy vạn năm trước đệ tử Thiên Diệp Tông đi vào tu luyện, thì chắc chắn sẽ không có uy hiếp gì trí mạng.
Cho nên hắn chỉ hơi do dự một chút, liền tiến thẳng vào trong sơn động.
Trong sơn động ánh sáng mờ tối, hai bên vách động được khảm kỳ thạch phát sáng, nhưng đã nhiều năm trôi qua, những kỳ thạch này đều đã mất đi công hiệu, không khí có vẻ âm u, thậm chí rất khô khan.
Dương Khai đi không bao lâu, bỗng nhiên mũi khẽ hít hít, hắn ngửi được một mùi lạ từ phía trước truyền đến. Mùi vị kia không dễ ngửi, thậm chí còn hơi hôi thối, tựa như mùi cá chết vậy.
Điều này làm cho hắn nhướng mày.
Theo lý mà nói, linh khí bên trong bí cảnh này nồng đậm như thế, thì mọi sinh vật đều sẽ sinh trưởng tốt đẹp, không có khả năng xuất hiện loại mùi thối này.
Ý nghĩ này vừa hiện ra, bỗng nhiên Dương Khai cảm thấy có chút không đúng, trong khoảnh khắc đó, hắn chợt thấy hoa mắt, bước chân nhẹ đi, không nhịn được khẽ lảo đảo.
– Có độc? Dương Khai kinh hãi, vội vàng thúc giục nguyên lực bảo vệ bản thân, đồng thời lấy ra một loại trái cây từ trong nhẫn không gian nhét vào trong miệng, nuốt vào.
Trái cây này là linh quả cấp Đế, vô giá, cũng là thứ đào được trong bí cảnh này. Giờ phút này, Dương Khai cũng không để ý được nhiều như vậy. Cái sơn động này khiến hắn rất cảm thấy rất hứng thú, muốn tìm tòi đến cùng thì trước đó chỉ có thể ăn linh quả này vào để ngăn cản độc tính.
Linh quả vào bụng, hơn nữa được nguyên lực thúc giục, lúc này Dương Khai mới cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, tiếp tục hướng tiến về phía trước.
Càng đi sâu vào bên trong, mùi thối thì càng nồng nặc, không chỉ như thế, độc tính trong ẩn chứa trong không khí dường như cũng càng mãnh liệt hơn. Dương Khai cảm thấy mình cũng không kiên trì được bao lâu nữa, không biết loại độc này là thứ quỷ gì, ngay cả hắn cũng có chút vô lực ngăn cản, chỉ là khí độc đơn thuần phát ra đã như vậy, nếu như đụng phải nguồn độc chẳng phải là vừa dính vào sẽ chết sao.
Cho nên hắn thầm quyết định, nếu như một lúc nữa không phát hiện thấy gì, sẽ lập tức lui trở ra.
Tuy nhiên cái ý nghĩ này vừa mới hiện ra, hắn liền nhìn thấy phía trước cách đó không xa có một tia ánh sáng truyền tới, điều này làm cho sắc mặt hắn biến đổi, không khỏi tăng nhanh bước chân.
Một lát sau, hắn liền đi tới một cái sơn động lớn hơn.
Bên trong sơn động này có một viên kỳ thạch phát ra ánh sáng rực rỡ được khảm bên vách động. Dù đã qua nhiều năm như vậy nhưng vẫn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chiếu sáng khắp sơn động.
Dương Khai đảo mắt một vòng, rất nhanh liền ngừng lại một chỗ, không khỏi hít sâu một hơi.
Hắn phát hiện ở phía đó có một thi thể ngồi ngay ngắn, thi thể này hiển nhiên đã chết không biết bao nhiêu năm, toàn thân không có nửa điểm sinh cơ, ngay cả thân thể cũng khô quắt lại không còn hình dáng, tạo thành một bộ da bọc xương, hốc mắt sâu hoắm, tóc tai rối bời, không hề sáng bóng, giống như cỏ khô vậy.
Tuy nhiên quần áo mặc trên người hắn lại hơi quen mắt.
Dương Khai nhìn một hồi, lập tức nhớ tới dường như trang phục của Diệp Hận mặc có chút tương tự.
Điều này làm cho hắn nhướng mày, bỗng nhiên hiểu ra người chết trước mắt này rốt cuộc có thân phận gì.
Người này rõ ràng chính là người cuối cùng đi vào bí cảnh năm xưa, tông chủ Thiên Diệp Tông, người đã mang theo vô số công pháp và bí thuật vào trong này, khiến cho truyền thừa của Thiên Diệp Tông bị cắt đứt. Chắc chắn hắn cũng chính là người đã phá hủy bình đài trận cơ, đóng lại lối vào.
Thiên Diệp Tông xuống dốc, chính là do người này đầu têu gây họa!
Dương Khai không hiểu tại sao hắn lại muốn làm như vậy, chỉ có điều người chết cũng đã chết rồi, hiện tại có truy cứu những điều này cũng không còn chút ý nghĩa gì, huống chi, Dương Khai cũng không phải là người của Thiên Diệp Tông, căn bản không cần quan tâm đến những chuyện này.
Chuyến đi vào bí cảnh này, mục đích chỉ là chữa trị bình đài trận cơ mà thôi, có thể phát hiện ra thi thể vị tông chủ Thiên Diệp Tông mấy vạn năm trước chỉ là chuyện ngoài ý muốn.
Nghĩ tới đây, Dương Khai liền ôm quyền, nói: – Đi nhầm vào nơi tiền bối tọa hóa, vô ý quấy rầy, xin tiền bối thứ lỗi.
Hắn nói một thôi một hồi, lúc này mới cất bước tiến lên.
Vị tiền bối Thiên Diệp Tông này trước khi chết cũng không biết đang làm cái gì, Dương Khai phát hiện thấy dưới mông hắn có một đồ án trận pháp to lớn, có vẻ vô cùng huyền diệu, mà ở bên cạnh thi thể còn chất đống không ít khoáng vật và đủ loại vật liệu luyện khí.
Cấp bậc những tài liệu này cực cao, tối thiểu cũng là cấp Đạo Nguyên, cũng không thiếu cấp Đế.
Nếu như có một vị luyện khí sư lúc này mà nói, nhất định sẽ mừng rỡ như điên.
Dương Khai cũng không có phản ứng quá lớn, bởi vì những tài liệu này không cần biết trân quý đến mức nào, nhưng rơi vào trong tay hắn thì cuối cùng cũng để cho pháp thân cắn nuốt luyện hóa, với hắn mà nói chỉ có nhiều hay ít mà thôi.
Hắn cũng không khách khí, bước lên phía trước, nhanh chóng thu những vật liệu rơi vãi trên mặt đất lại, rồi ném vào cho pháp thân ở bên trong Tiểu Huyền Giới, để nó tự mình xử lý.
Kế tiếp, ánh mắt Dương Khai liền bị chiếc nhẫn không gian trên ngón tay thi thể kia hấp dẫn.
Đối phương trước khi chết tuyệt đối là cường giả Đế Tôn Cảnh, có thể là Đế Tôn tam tầng cảnh, lại là tông chủ Thiên Diệp Tông, trong nhẫn không gian này lý nào lại không có thứ tốt? Nếu như Dương Khai đoán không sai, những công pháp và bí thuật thất truyền của Thiên Diệp Tông, chắc chắn đều ở trong chiếc nhẫn này.