Một khi Ayako Nikkeikawa và Phó Minh Nam chết, Cố Thành Trung cũng không cần ở trong bệnh viện tâm thân nữa, sau khi ra ngoài sẽ tiếp tục tiếp quản tập đoàn Cố Linh.
Hứa Trúc Linh cũng lấy lại thân phận của mình, đây cũng coi là một điều đáng mừng cho tất cả mọi người.
Cố Thành Trung bắt đầu lên kế hoạch cho đám cưới của mình với Hứa Trúc Linh, nhưng trước đó anh phải đến London một chuyến để đón cục bột nhỏ trở về.
Cậu bé có thể chất yếu ớt, phải nằm trong lồng ấp từ khi lọt lòng, đến tận bây giờ vẫn không thể sống thiếu sự chăm sóc của bác sĩ.
Trong thời gian ở cữ, cơ thể của cô vân chưa hồi phục hoàn toàn nên cô bị thiếu sữa, vì thế cậu bé vẫn luôn nhờ vú nuôi chăm sóc.
Đứa nhỏ đang ở trong bệnh viện, cũng không cần phải trông chừng một mình cả đêm, vì vậy cô đã trở về Đà Nẵng trong thời gian đó.
Hiện giờ đứa nhỏ đã ổn định, không có gì bất thường và có thể được đưa về nhà chăm sóc bình thường.
Vừa đến sân bay, họ đã đụng phải đoàn xe của Kettering, Kettering xuống xe từ sớm, khi nhìn thấy Hứa Trúc Linh, cậu ấy đã sải bước và nhiệt tình ôm lấy cô.
“Cũng may là cô không sao, tôi vân luôn lo lắng cho cô. Bây giờ nhìn thấy cô còn nguyên vẹn, lòng tôi cũng coi như là yên tâm rồi.”
“Không những không sao, tôi còn mập mạp hơn đây này!”
Hứa Trúc Linh cười nói.
Hai người họ chưa kịp nói chuyện được mấy câu thì đã bị người kia lôi đi.
Cố Thành Trung có chút không thoải mái, trực tiếp độc đoán ôm cô vào lòng, như thế anh đang công bố thân phận của mình.
“Ở chỗ đông đúc như vậy, mọi người đều theo dõi đấy, dù sao thì cô ấy cũng là vợ của tôi, chú ý hình tượng một chút, đừng làm khó các phóng viên xung quanh, kẻo họ viết bậy bạ”