Là một người đàn ông, Kỷ Thiên Minh cũng phải cau mày khi nhìn thấy cảnh này từ máy giám sát, anh ta trực tiếp quay mặt vào tường.
Nhưng Bách Niên Nhược Lan lại vô cùng thích thú khi nhìn cảnh này. Ayako Nikkeikawa phải chịu sự tra tấn dã man nhất này không hề quá đáng một chút nào.
Bà ấy nghĩ đến những đau đớn của chồng và con, dù khiến cô ta chết hàng trăm nghìn lần cũng không bù đấp lại nổi.
Đáng lẽ bị tra tấn trong ba ngày ba đêm, nhưng Ayako Nikkeikawa lại được nuông chiều từ bé, mới bị dày vò một đêm thôi mà máu me be bét toàn thân, đến mức thiếu hơi.
Bách Niên Nhược Lan trực tiếp yêu cầu Kỷ Thiên Minh ném cô ta vào rừng.
Ayako Nikkeigawa chưa bao giờ trải qua nỗi đau đớn tuyệt vọng như vậy.
Cô ta không ngờ rằng một ngày nào đó người thừa kế của dòng họ Nikkei uy nghiêm của cô ta lại rơi vào đây.
Ban đầu cô ta vân có thể la hét và chửi bới một cách ác độc, còn la hét rằng cho dù có làm ma cũng sẽ không tha cho bọn họ.
Nhưng bây giờ, cô ta chỉ có một điều ước, cô ta chỉ mong mình chết nhanh hơn, cô ta không muốn sống nữa, sống thêm một ngày nữa thì thật nhục nhã.
Sau nửa ngày, khi Bách Niên Nhược Lan đi kiểm tra, trên mặt đất chỉ còn lại vết máu và mảnh quần áo.
Bà ấy đứng tại chỗ một lúc lâu, dường như nghĩ đến Ayako Nikkeigawa đã chết.
“Sư mẫu.” Kỷ Thiên Minh kính cẩn lên tiếng: “Những năm qua thây đều nhớ đến sư mầu, thầy hối hận vì khi đó đã tin tưởng Phó Minh Nam, sai một chút liền dẫn đến hậu quả nặng nề, khiến cho cả một gia đình đang hạnh phúc bị tan vỡ. Mà giờ đây cho dù thầy có sai, thì cũng không có cách nào tiếp tục bồi thường nữa rồi, người đã chết không thể sống lại, sư mẫu hãy tha thứ cho thầy đi ạ, hãy đến trước mộ để thăm thầy. Trước khi chết thầy muốn nhận lại sư mẫu và Trúc Linh, vậy nên mong sư mâu hay hoàn thành nốt mong muốn cuối cùng này của thầy, sư mẫu hay nhận mẹ con với Trúc Linh đi. Thật ra, vốn dĩ thây đã mắc bệnh rồi, cho dù Ayako Nikkeikawa không ra tay sát hại, thì thây cũng không sống được bao lâu nữa. Lần này thầy ấy không còn lừa gạt sư mẫu nữa, thầy thật sự đi trước một bước rồi.”
“Ông ấy chưa bao giờ nói dối tôi, vì muốn dụ tôi ra ngoài, cho nên ông ấy đã nói mình bị ung thư. Tôi nghĩ đó là lân đầu tiên ông ấy nói dối tôi, nhưng không ngờ… ông ấy thực sự không nói dối tôi.”
Bà ấy cười khổ.