Tư Dạ Hàn tất nhiên cũng thấy dược ánh mắt ai oán của Lâm Khuyết, trên mặt vậy mà lại không có bất kỳ thần sắc khác thường nào, lòng bàn tay nhẹ nhàng gõ ở trên mặt kính thủy tinh của quầy rượu, con ngươi thâm thúy như dải ngân hà lẳng lặng nhìn người thiếu nữ trước mắt.
Diệp Oản Oản: “Quản lý Tư, xin mời.”
Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của toàn bộ mọi người, Diệp Oản Oản hướng về Tư Dạ Hàn đưa tay ra.
Tư Dạ Hàn liếc mắt nhìn lòng bàn tay mềm mại mịn màng của cô gái một cái, chậm rãi đứng dậy, dùng bàn tay to lớn bọc lấy bàn tay nhỏ nhắn kia ở trong lòng bàn tay.
Cùng với tiếng đàn violin du dương vang lên, hai người cùng nhau bước vào sân nhảy.
Trong sân nhảy, cơ hồ tất cả mọi người đều theo bản năng mà dừng bước lại, lui qua một bên.
Thật sự là hai người này quá chói mắt, động tác khiêu vũ và nhịp bước rõ ràng nhìn qua có vẻ thờ ơ hờ hững, nhưng lại hài hòa đến mức cứ tưởng như là một cặp tình nhân đang yêu nhau cháy bỏng.
Mọi người vừa suýt xoa thổn thức, vừa theo bản năng quay sang nhìn về phía Tần Hi Viện và Ân Hành ở bên cạnh.
Vốn là mọi người còn đang cảm thán đôi kim đồng ngọc nữ này, kết quả, đem so sánh với cặp đôi đang tay nắm tay trong sân nhảy kia, nhất thời cái gì cũng không phải!
“Chậc chậc, lợi hại! Quả nhiên vẫn là vị Quản lý Tư này lợi hại…”
“Coi như là tôi phục rồi! Cho nên nói… quả nhiên là Tần Hi Viện nói dối đấy?”
“Tôi thấy đúng là như vậy rồi! Còn không phải là Tần đại tiểu thư bị cự tuyệt, thẹn quá hóa giận mới quay sang lui tới với Ân Hành đấy chứ?”
“Tám chín phần mười! Ân Hành nào có bản lãnh này, nhiều năm như vậy ở tại Ân gia cũng bất quá chỉ là một quản sự nho nhỏ mà thôi! Dựa vào chút bản lĩnh ấy của hắn, cũng chỉ có thể đi mót những thứ mà Tư Dạ Hàn không thèm mà thôi!”
…
Những lời bàn tán xung quanh càng ngày càng khó nghe, Tần Hi Viện càng lúc càng thấy gã Ân Hành ở bên cạnh không thuận mắt. Cô ta đưa một tay đẩy hắn ra, thẹn quá hóa giận xoay gót bỏ đi mất rồi!
Vốn là cô ở cùng một chỗ với Ân Hành là vì muốn khiến cho Tư Dạ Hàn hối hận, để cho anh ta khó coi! Ai ngờ đâu anh ta lại được con gái của Hội trưởng coi trọng, làm hại cô trở thành trò cười của mọi người.
Ân Hành bị đẩy đến lảo đảo một cái, ánh mắt vẫn như cũ trân trân nhìn chòng chọc hai người trong sân nhảy, sắc mặt âm lãnh dị thường.
Vốn lấy được sự coi trọng của thiên kim Tần Hội phó là vinh dự bao lớn, nhưng bây giờ thì sao? Toàn bộ niềm vinh dự đều biến thành sự sỉ nhục, hắn đã bị gắn một cái mác là một kẻ ngang ngược tàn ác!
Trong sân nhảy, Tư Dạ Hàn chỉ dùng một tay nắm lấy bàn tay của thiếu nữ, một bàn tay khác thì đặt hờ ở hông của nàng, căn bản cũng không hề đụng chạm nhiều. Có thể nói là tương đối quân tử, thủ thân như ngọc!