Trương Thác định nhắm ngay cổ Anna bổ một đao xuống, nhưng suy nghĩ một chút thì lại thôi.
Người đàn ông râu xồm phất phất tay, sai các đội viên tiến vào bỏ vũ khí trong tay xuống, bọn họ đã có thể khẳng định trăm phần trăm là chuyện này hoàn toàn không phải bắt cóc gì cả, muốn trói chỉ sợ cũng là công chúa trói người khác lại.
“Ha ha ha” Một trận tiếng cười từ bên ngoài cửa phòng truyền đến: “Anna, dù sao thì em cũng phải gả cho người ta, cứ dính lên trên người một người đàn ông xa lạ như vậy thì còn ra thể thống gì, muốn ném đi mặt mũi của nhà chúng ta sao?”
“Tôi nhổ vào!” Anna còn chưa gặp người nhưng chỉ mới nghe tiếng thôi đã lộ ra bộ dáng khinh thường: “Alfonso, chính anh đã nói mấy lời dụ dỗ với phụ vương, muốn gả tôi cho ông lão đó, muốn gả thì anh gả đi, tôi không gả! Anh đừng tưởng rằng gả tôi đi rồi thì tất cả đều là của anh, anh nằm mơ đi”
“Anna, lời này em nói không đúng rồi, người đó chính là sứ giả của thần, gả cho người của thần chính là vinh hạnh của em” Một người tuổi ba mươi, soái ca tóc vàng của nước Cổ Hi từ cửa đi đến: “Còn có chàng trai này, cách em gái tôi gần như vậy, cậu muốn chết sao?”
Sau khi Alfonso đi vào phòng, anh ta nhìn Trương Thác vẻ mặt cười như không cười.
Trương Thác liếc mắt nhìn Alfonso một cái, sau đó tò mò nhìn về phía Anna: “Đây là anh trai trước kia đi du học của cô à?”
“Ừ” Anna gật gật đầu: “Anh ta đáng ghét nhất, nếu không phải tại anh ta, tôi sẽ không bị sắp xếp gả cho ông lão kia đâu”
“Được rồi” Trương Thác nhún vai: “Chuyện nhà các người tôi không có tâm trạng quan tâm, bây giờ cô thành thật quay về đi”
“Tôi không quay về” Anna ôm cánh tay Trương Thác: “Tôi nhìn thấy người mà tôi ghét khiến tôi càng cảm thấy phiền”
“À” Trương Thác nhìn về phía Alfonso: “Anh có thể tránh đi đâu chút không, để tôi khuyên em gái anh về nhà, nhưng anh ở đây thì cô ta không chịu quay về”
“Để tôi tránh đi đâu?” Phảng phất như Alfonso nghe được chuyện gì buồn cười lắm: “Ở trong nước Cổ Hi này, cậu kêu tôi tránh đi? Đầu óc cậu hỏng rồi sao? Hay là tinh thân không được bình thường?”
Trương Thác thở dài: “Tôi thực sự không cố ý với anh đâu, tôi chỉ đang nói một biện pháp giải quyết mà thôi, có thể tiếp thu hay không thì đây là chuyện của anh”
“Bắt cậu ta lại cho tôi!” Alfonso đột nhiên hét lớn một tiếng.
Một đám người của người đàn ông trung niên râu xồm vốn đã buông sung, nhưng lại lần nữa giơ súng lên nhắm ngay Trương Thác.