Chỉ là nghĩ lại, lão khất cái lại cảm thấy sẽ không, nhưng cũng không thể ngủ được nữa.
“Ôi a ~~~~ “
Lão khất cái ngáp một cái ngồi dậy, dụi dụi con mắt, lấy ghèn mắt ra rồi búng văng ra xa.
“Lỗ gia gia, sao ngài không ngủ nữa? Hôm nay chưa xin được đồ ăn.”
Lão khất cái vừa tỉnh dậy, tiểu khất cái có dáng vẻ thiếu niên mười một, mười hai tuổi ở bên cạnh nói một câu. Thấy lão muốn đứng dậy, cậu liền nhanh chóng bước tới đỡ.
“Lỗ bá tỉnh rồi?” “Lỗ bá ngài uống miếng nước.”
“Ta có đồ ăn, mới kiếm được hai cái bánh ngọt, không thiu!”
Lão khất cái vừa tỉnh, đám khất cái xung quanh kia ân cần thăm hỏi. Lão chỉ nhận một ống trúc, uống hết mấy ngụm nước, sau đó lấy một cái bánh ngọt nhét vào trong miệng, liền khoát tay với những kẻ khác.
“Được rồi, được rồi, tự giữ đi, bây giờ ta vẫn chưa đói.”
Nói xong, lão đứng dậy, nhai nuốt cái bánh ngọt trong miệng, hài lòng duỗi lưng một cái. Quanh đó có một vài người đi đường vẫn đang xem Hoàng Bảng, thấy đám khất cái đang gây ra chút náo động nên cũng quay sang nhìn.
Chờ lão khất cái duỗi người xong, lão ra hiệu cho tiểu khất cái đã hỏi thăm mình đầu tiên.
“Du Nhi, chúng ta đi kinh thành chơi nha?”
Tiểu khất cái bưng một cái chén sứ vỡ lên, nhìn Hoàng Bảng bên kia, tự hỏi có phải lúc Lỗ gia gia ngủ đã nghe thấy người ta đọc Hoàng Bảng hay không. Cậu trả lời tương đối rối rắm.
“Kinh thành à. . . Xa như vậy. . .”
“Ha ha, ngươi cứ nói có muốn đi hay không thôi?”
Lão khất cái đưa tay vươn vào lỗ rách trên quần áo, gãi nách, nheo một con mắt, mỉm cười hỏi dò tiểu khất cái.
“Muốn! Chỗ náo nhiệt, khí phái nhất trên đời này, đương nhiên muốn đi!”
“Ha ha. . . Vậy đi thôi!”
Lão khất cái đưa tay vỗ vỗ lưng tiểu khất cái, sau đó liền đẩy cậu đi về phía trước.
Tiểu khất cái sững sờ đi vài bước sau đó ngoảnh đầu lại nhìn, cả đám ăn mày ở phía sau cũng đang nhìn cậu và lão khất cái đi xa. Cậu bỗng nhiên ý thức được, mình và Lỗ gia gia lên đường rồi sao?
Cũng vào lúc này, đám ăn mày phía sau mới nhao nhao hô hoán tạm biệt.
“Lỗ bá bảo trọng!” “Tiểu Du trên đường cẩn thận!”
“Lỗ thúc để ý Tiểu Du chút nha!”
Lão khất cái cười khà khà quay đầu nhìn, cũng phất phất tay, thuận miệng nói mấy câu “Bảo trọng bảo trọng”, rồi tiếp tục dẫn Tiểu Du đi về phía con phố phía trước.
Đám khất cái nhìn theo bóng lưng của hai người, cuối cùng ngồi trở lại chỗ cũ, chờ đợi thức ăn thừa và đồ bố thí của buổi chiều.
“Lỗ gia gia, chúng ta đi rồi bọn Trương thúc phải làm sao?”
Dường như khắp người lão có rất nhiều bọ chét, hết gãi trước lại gãi sau. Nghe được lời nói của tiểu khất cái, lão nói nhỏ.
“Bọn họ cũng không phải do chúng ta nuôi sống, bản lĩnh ăn mày còn mạnh hơn ngươi. Hơn nữa mấy người họ không gãy chân, cũng không đứt tay, trên cơ thể không sưng mủ, chẳng lở loét, làm chút chuyện nghiêm túc cũng không phải việc khó, ngươi cũng đừng bận tâm chuyện này.”
Dù là tăng đạo tài ba giữa phàm trần, hay là mấy thứ tinh mị yêu ma, hoặc là đám Thần Côn lừa đảo, những người vội vã đến Kinh Kỳ phủ sau khi biết về Thủy Lục Pháp Hội như lão khất cái rất nhiều.
Cho dù không có đám tà ma, chỉ cần nghĩ đến bộ dáng của lũ Thần Côn lừa đảo tụ tập kinh đô “Cùng cử hành hội lớn”, ở một mức độ nào đó, cũng có thể gọi là “Quần ma loạn vũ” rồi.
Mặc dù Thông Châu nằm cạnh Kinh Kỳ phủ, nhưng Trường Lạc phủ và Kinh Kỳ phủ lại cách nhau hai phủ. Già trẻ khất cái vội vã đi xin ăn, khi mệt thì tìm nơi trú mưa gió rồi lăn ra ngủ, dù sao thời tiết bây giờ không nóng cũng không lạnh.
Tốc độ đi đường như thế này cũng không quá chậm. Hai người tốn thời gian mấy tháng, chỉ dựa vào hai cặp giò, đã đi từ Trường Lạc phủ đi tới Kinh Kỳ phủ.
Sáng sớm ngày hôm nay, hai người khất cái một già một trẻ đã xếp hàng ngoài cổng thành chờ vào thành. Vì tối hôm qua ngủ cạnh cổng thành nên sáng nay khi cổng chưa mở, hai người đã đứng đầu trong hàng người.
Ở phía sau, một nông phu mang vác đồ nặng trên lưng không thể không đứng xa hai người này một khoảng, bởi vì bọn họ không chỉ nặng mùi, mà lão già thỉnh thoảng hết cào lại gãi, không chừng trên người lão còn có bọ chét.
Lão già ngáp một cái, nhìn tới nhìn lui hàng người mấy lần. Thấy hàng người càng ngày càng dài, có đôi khi nhìn thấy trong đội ngũ có mấy gia hỏa lưu manh giả danh trí thức giả dạng “Cao nhân”, lão nhịn không được liền cười nhạo một tiếng.
“Ha ha. . . ha ha há há há. . .”
“Mở cửa thành!”
Khi mấy tên lính trong thành mở cửa, thông đạo của Kinh Kỳ phủ hiện ra cho những ai muốn đi vào.
Vốn dĩ ăn mày không được phép vào thành, nhưng trong mắt tiểu khất cái, mặc dù lão ăn mày ăn mặc nhếch nhác, nhưng khi đối mặt với lính canh cổng thành lại giả bộ rất oai vệ.
Một câu “Ta phụng chiếu đến đây tham gia Thủy Lục Pháp Hội.” tràn đầy chính khí, đối diện ánh mắt nhìn thẳng của người lính không chút nào né tránh, khiến người lính sau khi do dự nhiều lần vẫn cho đi.
Kinh thành quả nhiên rất náo nhiệt, dù là ngày thường thì Trường Lạc phủ cũng không thể so sánh nổi, huống chi là những ngày như hôm nay, nơi này khiến cho cậu bé bị hoa mắt.
Nhưng dù vậy, sau khi hai người ăn mày dạo một vòng thành phủ, vẫn làm lại nghề cũ, chuẩn bị đến một chỗ thích hợp để ăn xin.
“Ài! Bên này không tệ, có thể ngửi được mùi thơm của thức ăn, có thể nhìn thấy người đi đường ở khắp nơi.”
Lão khất cái dắt theo tiểu khất cái, vui vẻ đi đến một góc tường đối diện quán trà, gần đó có mấy mấy tửu lâu. Hai người ngồi xuống, tiểu khất cái thuận tiện đặt chén bể ở trước mặt.
Nhìn lão khất cái lại bắt đầu ngủ gật, tiểu khất cái trái nhìn phải liếc hiếu kì quan sát chung quanh.
‘Kinh thành thật to lớn, thật náo nhiệt, cũng không có mấy tên ăn mày!’
Cậu quay đầu liền nhìn thấy một người đang ngồi tại bàn ở lối vào quán trà đối diện, vừa nhấp trà vừa bình thản nhìn mình. Người đó giống như một thỏi nam châm đặc biệt, lập tức thu hút mọi sự chú ý của tiểu khất cái.
Khoảng cách bốn năm thước trên một con phố không rộng, thị lực của tiểu khất cái hoàn toàn có thể nhìn ra dung mạo của người này. Thoạt nhìn giống như một đại tiên sinh nhã nhặn có học vấn, nhưng đôi mắt chỉ mở một nửa, nhìn kỹ mới phát hiện tròng mắt toàn một màu tái nhợt.
“Lỗ gia gia, hình như tên mù ở quán trà bên kia đang nhìn chúng ta…”
“Hắc hắc, đứa nhỏ ngốc, gì mà tên mù nhìn chúng ta, ngươi nói ra lời này không thấy kỳ cục sao?”
“Nhưng con thật sự cảm giác như vậy. . .”
Lão khất cái gãi ngứa, ngồi dậy nhìn theo hướng ánh mắt của tiểu khất cái, mới nhìn thoáng qua lập tức sững sờ, sau khi quay đầu nhìn lại không thể nhìn đi chỗ khác.
Điềm đạm bình tĩnh, đôi mắt không dao động, thần quang tuy không hiển lộ nhưng cơ thể hòa nhập với tự nhiên, một cỗ cảm giác tươi mới tự sinh ra, trong mắt và trong trái tim.
Lão khất cái nhìn tiểu ăn mày ở bên cạnh, có chút sững sờ lẩm bẩm.
“Du Nhi. . . Đây không phải một tên mù bình thường!”