Tử Địch ở nhà giam bên kia kêu lên.
– Ta lúc ấy theo chân bọn chúng nói chuyện, muốn bọn chúng trả tiền, sau đó bồi thường làm hỏng bàn ghế, hơn nữa còn xin lỗi chủ quán…
– Không có bảo ngươi nói chuyện!
Tần Tiêu tức giận quay đầu lại rống một câu.
– Ngươi cho rằng bây giờ còn đang đi lại trong giang hồ sao, giương cao chính nghĩa? Ta thấy lấy lòng mọi người mới đúng! Không có quy không có củ, tập tính phỉ tặc của ngươi không sửa được mà, dã tính khó thuần!
Tử Địch bị Tần Tiêu nói câu này thì ngẩn ngơ, sắc mặt lập tức trắn xanh, ngơ ngác nhìn qua Tần Tiêu, giống như vô cùng ủy khuất, dần dần cắn môi, cúi đầu, tội nghiệp co lại trong góc tường, buồn bực không lên tiếng.
– Tướng quân, kỳ thật…
Lý Tự Nghiệp cũng không có Tần Tiêu phát qua loại này hỏa, muốn nói chuyện, nhưng cũng có chút chần chờ, ấp a ấp úng nói ra:
– Lúc ấy cũng không nên trách nha đầu…
Tần Tiêu nặng nề thở dài một hơi, nói ra:
– Nói đi, về sau có chuyện gì xảy ra?
Lý Tự Nghiệp nói ra:
– Nha đầu theo chân bọn chúng phân xử, mấy gia hỏa kia mượn rượu giả điên, muốn chiếm tiện nghi của nha đầu, miệng lưỡi trơn tru nói điên nói loạn, còn muốn thân mật với nàng tại chỗ…
– Cái gì?
Tần Tiêu giận tím mặt, ” băng ” một quyền nện vào vách tường, đột nhiên truyền tới tiếng chấn động, tường gạch đá xanh lập tức lưu lại vài vết rách, ngay cả bụi bặm trên tường cũng rơi xuống.
Bùi Tụng Hành ở ngoải cửa nhà lau sợ tới mức thân thể run lên, Hình Trường Phong bên cạnh cũng cảm giác toàn thân chấn động, không tự giác mà sờ chuôi đao bên hông. Tử Địch đem tay chôn vào đầu gối, kinh hãi ủy khuất nhất thời vậy khóc lên, vô cùng thương tâm.
Tần Tiêu lúc này mới nhớ tới vừa rồi Tử Địch nói chuyện bị mình quát lớn, lúc này thấy nàng khóc lên thì nội tâm càng phiền não, quay đầu lại ném một câu:
– Đừng khóc.
Tử Địch thấy ngữ khí của Tần Tiêu mềm hơn rất nhiều thì trong nội tâm cũng được an ủi, nhẹ nhàng gật gật đầu, lau nước mắt cố nén nghẹn ngào.
Tần Tiêu nhìn Lý Tự Nghiệp nói:
– Vì vậy lúc ấy Tử Địch có đánh nhau với bọn chúng không? Sau đó ngươi cũng xông vào trợ trận?
Lý Tự Nghiệp gật đầu:
– Ân. Lão Lý ta cũng xông lên. Đem đồ mua được giao cho Thiết Nô cầm, không nghĩ tới hắn nhìn thì xuẩn ngốc nhưng kỳ thật trong nội tâm cũng xem như cơ linh, trở về báo cho tướng quân.
– Các ngươi lúc ấy ra tay rất nặng sao?
Lý Tự Nghiệp mở to hai mắt, cả giận nói:
– Nặng cái rắm! Tướng quân ngươi cũng biết, nếu ta nặng tay thì đám hầu tử này còn sông được sao? Phá Phong đao trên lưng của ta lúc ấy còn không sờ qua. Chỉ vung quyền mà thôi, cũng không đánh chỗ hiểm, phần lớn là bả vai, cánh tay, đá mấy cước cũng là đá mông. Không có lý do gì đánh chết người!
Tần Tiêu quay đầu lại nhìn qua Tử Địch, thấy nàng đã không khóc, nhưng vẫn ủy khuất núp trong góc tường, trong nội tâm cũng không đành lòng, nhẹ giọng nói:
– Vậy còn ngươi?
Âm thanh của Tử Địch còn có chút nghẹn ngào:
– Ta cũng không có, chỉ đùa giỡn bọn chúng mà thôi, đùa nghịch mấy quyền cước. Bọn chúng không có thật sự đụng tới ta, bằng không, tạm tha cho bọn chúng. Ta học mấy chiêu liên hoàn cước của đại nhân đều dùng không quen, chỉ đá vào mặt mà thôi, còn không có làm bị thương nơi nào khác.
Tần Tiêu vừa bực mình vừa buồn cười:
– Ngươi là cô nương đấy, lại còn liên hoàn cước? Chẳng phải ngươi mặc váy sao?
Tử Địch giống như khôi phục bản tính, cấp cấp hô:
– Ta đóng váy rồi đá!
Tần Tiêu chẳng muốn nói nhảm với nàng, khoát khoát tay, ý bảo nàng im tiếng, trong nội tâm tự định giá, đi đến cửa nhà lao nhìn Tụng Hành nói ra:
– Bùi đại nhân, ta có thể đi xem ba cỗ thi thể kia không?
Bùi Tụng Hành cười cười có lỗi, nói: Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
– Tần tướng quân, ta biết rõ ngươi là Ngự Sử, nhưng mà loại án mạng này Ngự Sử muốn hỏi tới cũng phải có công văn từ Ngự Sử đài phê chuẩn.