Quế Chi phụng phịu, đưa mắt nhìn ra ngoài tìm Trì Tuyết. Bộ váy của Trì Tuyết được Kỷ Nhiên đặt làm, khoác lên người cô vừa vặn đến từng chi tiết. Váy xen lẫn màu hồng phấn và trắng, váy dài thướt tha phủ lết trên thảm. Trì Tuyết đứng đấy, nâng váy lên vẫn không thể đi nhanh, chỉ có thể dần ra phía cửa. Trì Tuyết tôn sùng sự đơn giản, váy cưới hoa lệ vẫn không che mờ được khí chất của cô. Tóc bồng bềnh trên vai, đầu đội vương miện nhỏ. Tóc tết nửa đầu, sa tanh che phủ môi đỏ.
Kỷ Nhiên vừa vào nhà, đã đến cạnh Trì Tuyết bế bổng cô lên. Vết thương của Kỷ Nhiên chưa khỏi hẳn, Trì Tuyết hơi ngẩn ngơ.
“Khoan đã, vết thương của anh kìa.”
Kỷ Nhiên như hôn như nhu bên vành tai cô. “Hôn lễ một đời chỉ có một lần, anh muốn tặng cho em kỉ niệm đẹp nhất”.
Trì Tuyết nghe vậy đành thôi, để Kỷ Nhiên ôm mình ra phía cửa, hôm nay nhạc dịu dàng, nắng cũng nhẹ nhàng. Xung quanh có bạn bè, có người thân. Gió thổi mưa hoa rớt trên vai cô, mĩ miều mà trang trọng.
Trì Tuyết cả đời không có gì đặc sắc, bố không yêu, mẹ đã qua đời từ nhỏ. Cô tuổi thơ cũng chẳng mấy là tốt đẹp. Trên mọi phương diện đều chẳng có gì nổi bật hơn ai.
Nhưng cô có anh.
Trì Tuyết đặt tay lồng vào cổ anh, hôm nay hôn lễ với anh, cưới anh, chủ định sau này mãi mãi hai người sẽ gắn kết cùng nhau. Có lẽ may mắn cả đời cô, đều dành đến giây phút gặp anh ở hôm ấy rồi.
Kỷ Nhiên bế Trì Tuyết đi từng bước, dần đến xe hoa đằng xa. Trì Tuyết đi vào trong, ngồi trên xe, từ đầu đến cuối đều nở nụ cười ngọt ngào, say như mật.
Lễ đường trải đầy hoa.
Trì Tuyết kéo váy đi về phía anh.
Hai bên có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc, ông nội, Thanh Hào, Hải Đăng đang đặt tay trên vai Layla thì thầm to nhỏ. Ông James vừa bay về cho kịp hôn lễ, Huỳnh Bảo, Thiên Ân, Trường An như ba pho tượng tung một bầu trời hoa.
Trì Tuyết nhìn thoáng sang Quế Chi, váy đỏ rực lửa, môi đỏ má hồng, sự hạnh phúc lan đến, lây cả người cô, Trì Tuyết đưa tay ra đi về phía người đang chờ đợi mình trên đài cao.
Kỷ Nhiên hôm nay cũng mặc lễ phục màu trắng, đứng đối diện với Minh.
Anh căng thẳng, sự căng thẳng của anh hiện hết ra mặt, đến nỗi Trì Tuyết cũng có thể nhận ra anh chỉ biết nhìn mình ngẩn ngơ, không cử động được. Kỷ Nhiên vốn sinh ra đã là tâm điểm cho nhiều người quan sát, mỗi bước đi của anh đều phải thận trọng, Kỷ Nhiên làm gì cũng phải là số một, không
thể thua chị kém em.
Mang theo áp lực như vậy trưởng thành, cuối cùng lên tới địa vị như ngày hôm nay, người khác chỉ biết đây là một người đàn ông lợi hại không thể xem thường. Vậy mà anh lại bối rối trước Trì Tuyết.
Có lẽ đây là khoảnh khắc căng thẳng nhất đời anh, đến khi cha xứ muốn anh trao nhẫn cho Trì Tuyết, tay anh run đến độ mất năm phút vẫn chưa lồng vào tay cô được. Trì Tuyết khẽ cười, “Anh bình tĩnh nào”.
Kỷ Nhiên cũng muốn, nhưng đây đâu phải chuyện anh muốn là được. Kỷ Nhiên nhìn cô, Trì Tuyết vẫn đang mỉm cười cổ vũ, đột nhiên cảm thấy bãi bể nương dâu, đều đáng giá cả.
Kỷ Nhiên khẽ cười, lồng nhẫn vào ngón tay cô. Mọi đau đớn bi ai, đều trôi qua, chỉ có tình yêu của họ sót lại là trường tồn với tháng năm.
Hôn lễ xa hoa cứ vậy dần khép lại, Trì Tuyết đã đổi đồ, ngồi trên giường nhìn Kỷ Nhiên. Anh cũng thay lễ phục, cúi đầu xoa xoa gót chân đỏ ửng của cô. Hạ An thu dọn xong cũng quay lại, Trì Tuyết vừa thấy cô đã đứng dậy. Kỷ Nhiên biết ý ra ngoài chuẩn bị xe, dành cho hai người không gian riêng.
Hạ An ngồi cạnh Trì Tuyết, cô vốn đạm bạc với xung quanh, lúc này lộ ra chút cảm xúc hiếm hoi. “Em ôm chị một cái được không?” Trì Tuyết không nói một lời, khẽ vòng tay ôm chặt cô. Hạ An lúc này mới nguôi ngoai, lặng lẽ nói. “Chị, em có chuyện chưa nói với chị. Đó là mấy năm qua, khi Herry nhận nhầm chị với em… em và anh ấy suýt đã cưới nhau. Em cảm thấy…”
“Em cảm thấy Herry vì có tình cảm với chị, em là người thay thế của chị phải không?”
Trì Tuyết nói nốt lời cho Hạ An, cô nhìn Trì Tuyết không nói một lời. Lúc này Trì Tuyết mới nắm tay Hạ An.
“Cô em ngốc của tôi à, chị muốn nói với em điều này lâu rồi, nhưng mãi chẳng có cơ hội. Hôm trước Herry đã nói với chị về hai người rồi. Anh ta thừa nhận thích chị, nhưng tình cảm ấy đã thay đổi bởi cô gái nào đó trong nhà anh ta hơn năm năm rồi”.
Hạ An nhìn Trì Tuyết, “Anh ta nói vậy thật sao?”
Trì Tuyết gật đầu. “Em phải tin tưởng bản thân, Herry đến tìm em, không phải chị. Anh ta nhìn em dịu dàng, nếu đó không phải là tình yêu, chị cũng chẳng biết thế nào mới là yêu nữa. Em đừng áy náy gì với chị cả, em chẳng cướp của chị cái gì hết. Herry là một người, không phải đồ vật ai cướp là cướp, Anh ta thương em, yêu em, quan tâm đến em, đó là vì trong lòng anh ta có em, cho dù chúng ta không phải song sinh, anh ta vẫn sẽ bên em. Hiểu không?”
Hạ An nghe vậy trầm ngâm một lúc, Trì Tuyết vuốt tóc ngắn của Hạ An, cài lên vành tai. Không khí dịu dàng, lời nói của cô cũng âu yếm nhỏ nhẹ. “Hạ An, tình yêu không có chân để em ngồi chờ, nếu trâu không tìm cọc, thì cọc tìm trâu. Yêu, thì phải điên cuồng một chút nó mới thuộc về em.”
Trì Tuyết dứt lời, Hạ An vẫn hơi ngờ nghệch, cô bật cười. Em gái của cô thật đáng yêu. Trì Tuyết đứng dậy ra ngoài, kéo theo Hạ An. “Bây giờ chị sẽ đi hưởng tuần trăng mật với Kỷ Nhiên, khi nào cần em cứ gọi, chị lúc nào cũng bên em”.
Hạ An nhìn bóng Trì Tuyết dần ra xe, nắng chiều vừa buông trên cửa kính, lộ ra Kỷ Nhiên đang đứng đợi chờ. Cô dần đi về phía anh, đặt tay lên tay anh, giữa họ có một tình cảm Hạ An hâm mộ.
Cô vẫy tay chào Trì Tuyết, ấn nhẹ lên trái tim đang đập vững vàng của mình. Thật sự, ngay cả một người như cô, cũng có thể tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình sao?
Hạ An không biết câu trả lời, nắng chiều buông trên con đường. Đâu đó có một chiếc lá rơi nghiêng, buông xuống lòng đường trải đầy hoa.