“Thôi.” Viêm Phương thở dài thật sâu, “Truyền lệnh xuống, Ma tộc cũng như Thần tộc, chặt chẽ ngăn chặn ma đan truyền ra ngoài. Để cho tiểu tử kia nếm thử mùi vị lưu lạc bên ngoài!”
Tương Liễu thi lễ thật sâu: “Tôn thượng thánh minh.”
Yêu tộc.
Tân Phân quán vẫn người đến người đi, y hương tấn ảnh, náo nhiệt lạ thường như cũ.
Dạ Đàm và Huyền Thương quân vừa mới bước vào, liền có người sợ hãi kêu lên: “Trời ạ, mau nhìn kìa, là Cầm lang!”
Lời này tựa như một giọt nước bắn vào chảo dầu, tức khắc kích thích vô số bọt nước. Dạ Đàm cũng không biết mình bị đám người gạt ra ngoài như thế nào. Nàng sờ sờ mũi, tự đi tìm tú bà thuê một phòng.
Không bao lâu sau, Huyền Thương quân nhảy qua cửa sổ đi vào phòng.
Chẳng biết hắn thoát khỏi đám người đó kiểu gì, hiện giờ y phục không chỉnh tề, mái tóc dài bù xù. Dạ Đàm hừ lạnh một tiếng, xoay người lại, đưa lưng về phía hắn: “Bên ngoài nhiều mỹ nhân như vậy, chàng còn quay về làm gì?” Loading…
Nàng hỏi nghe thật chua, Huyền Thương quân biết có nói cái gì cũng không dỗ được. Hắn đành chuyển chủ đề: “Tỷ tỷ nàng bị thương rồi.”
Dứt lời, hắn thả Triều Phong và Thanh Quỳ từ trong tay áo ra.
Quả nhiên, Dạ Đàm vừa nghe thấy lời này, lập tức đem chuyện vừa rồi vứt lên chín tầng mây. Nàng đỡ Thanh Quỳ lên giường, về phần Triều Phong thì đương nhiên là mặc kệ. Chẳng những mặc kệ, lúc đi ngang qua nàng còn không quên đạp hắn một cái.
Triều Phong sử dụng mảnh vỡ rìu Bàn Cổ, sức lực toàn thân từ trên xuống dưới đều bị hao hết. Hiện giờ hắn dựa vào cạnh giường, không thể động đậy.
“Chàng mau xem xem, tỷ tỷ của ta rốt cuộc bị làm sao vậy?” Dạ Đàm lo lắng đánh giá Thanh Quỳ, “Trong cơ thể tỷ ấy có ma khí.”
Huyền Thương quân thấy nàng thực sự không truy cứu chuyện mỹ nhân dưới lầu nữa, lúc này mới thầm thở phào một hơi. Hắn ngồi xuống mép giường, nhất thời có chút mất tự nhiên —— Tân Phân quán này, vốn chẳng phải là một chỗ đứng đắn gì. Thân là một Tần lâu Sở quán (*), giường của nó cũng có thứ đặc sắc tương xứng. Hồng la yên trướng, ngân câu buông xuống, hương khí mê ly, bên trong càng mềm xốp đến quá phận. Trên giường lại có chút vật tình thú khó mà tả nổi.
(*) Tần lâu Sở quán: kỹ viện, chốn phong tình mây mưa.
Cái này…… phi lễ chớ nhìn. Huyền Thương quân dời mắt đi, nghiêm túc bắt mạch cho Thanh Quỳ.
Bên cạnh, Triều Phong nói: “Nàng ấy đã uống một ly ma khí do chính mình tinh luyện.”
Dạ Đàm tiến lên nắm lấy vạt áo trước ngực hắn, hung hăng: “Ngươi nói muốn chăm sóc tỷ tỷ của ta, rồi chăm sóc như vậy đó hả?”
Vừa dứt lời, nàng bỗng cảm giác trên tay có gì đó dính dính, liền cúi đầu nhìn, trên người Triều Phong chi chít vết thương do mảnh vỡ rìu Bàn Cổ cắt vào. Nàng sửng sốt, Triều Phong nói: “Là lỗi của ta.”
Huyền Thương quân cởi giày bước lên giường, nói: “Ta sẽ giúp cô ấy bức ma khí trong cơ thể ra trước.”
“A…… a, được!” Dạ Đàm đáp ứng một tiếng, vùi đầu sờ soạng lung tung ở trước ngực Triều Phong.