Tây viện, phủ Hộ bộ Thượng thư.
Bích di nương dựa vào đầu giường, trên khuôn mặt xinh đẹp có chút tái nhợt, thoạt nhìn cả người có chút mệt mỏi, yếu đuối, thoạt nhìn có vẻ vô cùng uể oải, nhưng thật ra vẫn không dấu được vẻ phong tình của một thiếu phụ.
– Trong người cảm thấy không thoải mái thì nên mời đại phu khám cho, sao lại cứ cố gắng cầm cự vậy.
Hàn phu nhân lúc này đang ở trong phòng của Bích di nương, ngồi cạnh giường, nói giọng trách móc:
– Sức khỏe của muội vốn không tốt, lại là người có nhiều tâm sự, có chuyện cũng không nói ra, nếu như không phải ta thấy có chút không hay, vậy còn muốn kéo dài sao? Cách đây mấy ngày, khí sắc của muội vẫn còn tốt , hôm nay lại kém đi rất nhiều, lần trước muội nói là do không hợp phong thủy, ta cũng đã tin, còn lần này tuyệt đối không được chậm trễ, ta đã sai người đi mời đại phu, nhất định phải chữa trị một lần, uống vài phương thuốc sẽ khỏe lại ngay.
Hàn phu nhân quay đầu lại, nhìn Hàn Thẩm, quở trách:
– Con nha đầu nhà ngươi, mẹ ngươi sức khỏe kém thế này, ngươi lại giúp dấu giếm, sao không báo ngay cho ta biết? Xem ngươi ngày thường rất thông minh, sao gặp chuyện lớn lại hồ đồ như thế.
Hàn phu nhân vốn thẳng tính, không thích dùng xảo ngôn với người trong nhà, cho nên trong lòng có gì đều nói thẳng ra hết.
Hàn Thấm quầng mắt ửng đỏ:
– Con muốn đi bẩm rõ với đại nương, nhưng… nhưng mẹ không cho nói, sợ làm mọi người lo lắng…!
– Xin phu nhân đừng trách nó.
Bích di nương có chút suy nhược, thấy Hàn phu nhân trách mắng Hàn Thấm, vội nói:
– Tất cả đều là chủ ý của thiếp, Thấm nhi không liên quan gì, chỉ là một chút bệnh cỏn con, không có chuyện gì to tát đâu.
Hàn phu nhân thở dài, cầm tay Bích Di nương, dịu dàng nói:
– Muội là người hiền lành, hiểu lễ nghĩa, lấy đại cục làm trọng, ta cũng biết muội sợ ta phải lo lắng, nhưng chuyện sức khỏe không được xem thường, qua loa là không được.
– Đa ta phu nhân quan tâm!
Bích di nương gặng cười cảm kích.
Hàn phu nhân và Bích di nương tuy rằng là vợ cả vợ bé, nhưng lại không có sự tranh giành đấu đá tình cảm gay gắt như các gia đình khác. Hàn phu nhân tính tình rộng lượng, vui vẻ, Bích di nương hiền hậu, dịu dàng thông tình đạt lý, hai người sống chung cực kỳ hòa thuận, tại quận Đông Hải cũng là một giai thoại được lưu truyền.
– Hiện giờ cả nhà ta đều ở kinh thành, không giống như hồi ở Đông Hải. Lão gia mà biết chuyện này thì sẽ càng phức tạp. Từ sau khi vào kinh, muội xem lão gia không có một ngày nào là không đến tối mịt mới về, lão gia rất nhiều việc, chúng ta càng phải nên quan tâm chăm sóc lẫn nhau, trong người cảm thấy không thoải mái, càng nên mau chóng tìm đại phu, chẩn bệnh sớm trị cũng còn dễ, nếu cứ trì hoãn, sau này có hậu quả gì, lão gia biết được lại càng lo lắng hơn, muộn nói xem có đúng không?
Bích di nương khẽ gật đầu:
– Phu nhân nói rất đúng, thiếp ghi nhớ trong lòng!
Chính vào lúc này, bên ngoài cửa có nha hoàn bẩm báo:
– Phu nhân, đại phu tới rồi ạ!
Hàn phu nhân chưa kịp nói tiếng nào, đã nghe giọng nói của Hàn Mạc cất lên:
– Mẫu thân, bệnh của di nương như thế nào? Con ở ngoài vườn nhìn thấy đại phu, liền cùng ông ấy đến đây.
Nói xong thì Hàn Mạc cũng đã bước vô phòng.
Hàn phu nhân đứng dậy nói:
– Mau mời đại phu đến đây bắt mạch!
Đại phu hơn năm mươi tuổi, bước vào trong phòng, hành lễ xong mới đặt hộp thuốc xuống, trước tiên xem qua sắc mặt của Bích di nương, khẽ nhíu mày, nhưng vẫn cười nói:
– Để ta bắt mạch trước đã!
Hàn Mạc trông khí sắc của Bích di nương rất kém so với trước đây, thần thái suy nhược mệt mỏi, trong lòng hắn có chút lo lắng, nghe thấy Hàn phu nhân nói:
– Mạc nhi, Thấm nhi, hai đứa ra ngoài trước đi, ở trong phòng hết thế này sẽ ảnh hưởng đến đại phu xem bệnh.
Hàn Mạc dạ một tiếng, rồi dẫn Hàn Thấm ra ngoài.
Đại phu lấy ra tấm khăn lụa, đặt lên cổ tay trắng như tuyết của Bích di nương, rồi xuống ngồi cạnh giường, vừa nhẹ nhàng bắt mạch, vừa vuốt ve chòm râu, dim dim đôi mắt, thần sắc tuy rất bình tĩnh, nhưng trong mắt toát lên nét kinh ngạc.
Một lát sau, đại phu mới buông tay, hành lễ với Hàn phu nhân, Hàn phu nhân vội vàng hỏi:
– Đại phu, rốt cuộc là bị bệnh gì? Có nặng lắm không?
Bích di nương thấy Hàn phu nhân vẻ mặt lo lắng vô cùng, trong lòng rất cảm kích.
Đai phu giương mắt nhìn ra ngoài cửa phòng, chỉ thấy cửa phòng chưa đóng, Hàn Mạc đang đứng bên ngoài rèm cửa, xuyên qua tấm rèm, đại phu thấy đôi mắt Hàn Mạc lạnh như băng đang chăm chú nhìn mình.
– Thưa Phu nhân, bệnh tình cô nương này… không đáng lo ngại.
Lúc này tinh thần của đại phu mới phục hồi lại, bất đắc dĩ nói:
– Chỉ có điều do không quen thời tiết, trúng phải khí lạnh, tốt nhất nên tịnh dưỡng một thời gian sẽ không có gì cả, ta sẽ bốc vài phương thuốc rất bổ dưỡng, sẽ bình an vô sự…chỉ là nhất thiết không được chịu lạnh nữa!
Lúc này Hàn phu nhân mới thở phào yên tâm, cười nói:
– Thế thì tốt, đã làm phiền đại phu rồi, Mạc nhi, tiễn đại phu, trọng thưởng!
Bích di nương nghe đại phu nói như thế, cũng yên lòng một chút. Hàn Thấm ở bên ngoài cũng nghe thấy lời chẩn bệnh của đại phu, lập tức chạy vào trong, bổ vào người Bích Di Nương, nũng nịu nói:
– Mẹ, chỉ là cảm lạnh thôi, nhưng làm con sợ chết đi được.
Bích di nương ân cần vỗ về Hàn Thấm, dịu dàng nói:
– Mẹ tự biết là không có gì mà…!
Kê thuốc xong, đại phu mới được Hàn Mạc tiễn đi, đại phu nhìn Hàn Mạc, cười khổ nói:
– Ngũ thiếu gia, nghề y có y đức, vốn là phải thành thật, không được giấu giếm bệnh nhân, nhưng Ngũ thiếu gia cũng vì tránh để người nhà lo lắng… ôi, Ngũ thiếu gia hãy nhanh chóng tìm danh y mới có thể… căn bệnh này không thể kéo dài quá lâu đâu!
Hàn Mạc nghiêm nghị nói:
– Hôm nay cám ơn tiên sinh đã giúp đỡ, ta tự có kế hoạch.
Sau khi thưởng bạc rồi tiễn đại phu rời phủ, hắn liền quay lại phòng của Bích di nương, nghe thấy bên trong cười nói khúc khích, Hàn phu nhân đang nói chuyện với Bích di nương.
Thấy Hàn Mạc đi vào, Hàn phu nhân cười nói:
– Đang nói về con đây, di nương vốn không được khỏe, ta không còn tâm trí nào quan tâm đến việc của con, nhưng vừa rồi đại phu đã nói là không sao, thế nên đến lúc phải chăm lo chuyện của con rồi.
Hàn Mạc cười híp mắt đến ngồi lên cái ghế ở cạnh bên, bốc một quả nho từ trong mâm quả cho vào miệng.
– Con thì có chuyện gì mà mẹ phải quan tâm? Sau khi con vào kinh, con rất ngoan ngoãn không hề gây chuyện mà.
– Không gây chuyện ư?
Hàn phu nhân cười như không cười.
– Con khiến cho cha con hai đêm nay tức đến không ngủ được đấy, còn nói là không có chuyện gì?
Hàn Mạc sững sờ, mở to hai mắt, nhìn Hàn phu nhân bằng ánh mắt nghi hoặc. Bích di nương và Hàn Thấm cũng rất ngạc nhiên, đều chăm chú nhìn Hàn Mạc, không biết hắn lại gây ra chuyện gì đến nỗi Hàn Huyền Xương hai đêm không ngủ được.