Hoắc Khanh chưa từng xem tiểu hồ ly như những con hồ ly bình thường, nàng rất thông minh, cái gì cũng hiểu, như bây giờ nàng đang tỏ vẻ mình rất tức giận.
Ninh Thư biểu tình rất đau lòng, lẩm bẩm nói không ra lời, nhìn có chút thất hồn lạc phách, tiểu hồ ly nhìn bộ dạng của Ninh Thư bộ dáng, nhe răng với Ninh Thư, giống như đang cười nhạo nàng vậy.
Ninh Thư đạm mạc nhìn nó một cái, cuối cùng hành lễ với Hoắc Khanh, “Thần thiếp cáo lui.”
Hoắc Khanh phất phất tay, tựa hồ thực không kiên nhẫn, muốn làm nàng đi nhanh đi.
Ninh Thư vừa ra khỏi cửa thì nghe được tiếng đồ sứ rơi vỡ phát ra tiếng thanh thúy trong phòng, quay đầu nhìn lại, thì nhìn thấy tiểu hồ ly ngồi ở trên bàn, đẩy bình dược nàng mang đến đẩy ra khỏi bàn, rơi trên mặt đất, thuốc bột tung tóe.
Tiểu hồ ly ô ô kêu với Hoắc Khanh, trên mặt hắn mang theo sự sủng nịch, điểm chiếc mũi hồng phấn của nó, “Cái tiểu gia hỏa này, không thích đồ của Hoàng Hậu, vậy về sau chúng ta không nhận đồ của Hoàng Hậu nữa là được rồi.”
Tiểu hồ ly lúc này mới vui vẻ một chút, hơi hơi ngửa đầu, ngay sau đó lại phẫn nộ kêu với Hoắc Khanh, Hoắc Khanh giống như có thuật đọc tâm vậy, giải thích với tiểu hồ, “Đêm qua là trẫm không đúng, không nên đến cung của Huyên Quý phi, em cái vật nhỏ này, còn ghen tị cái gì.”
Tiểu hồ ly đẩy đẩy cổ của Hoắc Khanh, ô ô ô kêu.
“Về sau trẫm cũng chỉ thích em mà thôi, vật nhỏ nghịch ngợm.” Hoắc Khanh cảm giác cổ hơi đau đớn, bị răng nanh của tiểu hồ ly cắn, nhưng không phải rất đau, hắn biết đây là tiểu hồ ly đang trừng phạt mình.
Trên mặt Hoắc Khanh lộ ra biểu tình mê say lại ẩn nhẫn.
Ninh Thư cũng không biết một người một hồ này giao lưu như thế nào, thật thần kỳ, đây là tâm đầu ý hợp trong truyền thuyết, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu đối phương nghĩ gì chăng?
Quá thần kỳ đi, chậc chậc chậc.
Ninh Thư xoa xoa hai mắt của mình, quyết định không nhìn nữa, quay lại tẩm cung của mình, cứ để cho bọn họ tình chàng ý thiếp đi.
“Nương nương, phu nhân đã tới, đang ở trong điện chờ nương nương ạ.” Ninh Thư vừa đến cung Thanh Trúc đã chào đón nói.
Ninh thư chạy nhanh tiến điện, liền nhìn đến trong điện ngồi một cái ăn mặc cáo mệnh phục phụ nhân, này đó là mẫu thân của nguyên chủ, Triệu thị.
“Thần phụ thỉnh an nương nương.” Lúc Triệu thị nhìn thấy Ninh Thư, ánh mắt rất quan tâm.
Ninh Thư vội vàng đỡ Triệu thị, “Mẫu thân mau đứng dậy.”
“Nương nương thân thể như thế nào rồi, lúc trước nghe nói thân thể nương nương không thoải mái.” Triệu thị hỏi Ninh Thư hỏi, “Người nên bảo thái y bốc thuốc cho.”
Ninh thư cười nói: “Nương, nữ nhi không có việc gì, tổ phụ và cha gần đây có khỏe không?”
“Cha con khá tốt, còn thân thể tổ phụ con cũng đã lớn tuổi, có chút bệnh nhẹ, không phải chuyện lớn, không nghiêm trọng.” Triệu thị gật đầu nói, “Cha con nghe nói con ở trong cung thân thể không tốt, có hơi lo lắng.”
“Nương, con không có việc gì, đừng để cha phải lo lắng, nữ nhi hết thảy đều tốt cả.” Ninh thư đối Triệu thị quan tâm nói: “Nương cũng phải bảo trọng thân thể.”
Triệu thị nhìn thoáng qua trái phải, nhỏ giọng hỏi Ninh Thư hỏi: “Nương nương, ngày hôm qua là mười lăm, Hoàng Thượng nghỉ tạm ở trong cung của con sao?”
Ninh Thư:……
“Là ở phòng của nữ nhi.” Ninh Thư đổi đề tài, sai Thanh Trúc cầm hộp, Ninh Thư nói với Triệu thị: “Nương, những cái này là đồ bổ nữ nhi đưa cho tổ phụ và cha, nương mang về cho bọn hắn đi.”
Triệu thị xua xua tay, “Trong nhà không thiếu, mấy thứ này nương nương tự giữ lại đi.”
“Đây là hiếu tâm của nữ nhi.” Ninh Thư ép Triệu thị nhận lấy, lúc đưa tới tay Triệu thị, nhỏ giọng nói một tiếng: “Giao cho tổ phụ.”
Triệu thị sắc mặt như thường, cười nói: “Đa tạ nương nương ban thưởng.”
Trong lòng Triệu thị và Ninh Thư đều có tâm sự, sau đó tùy tiện hàn huyên hai câu, Triệu thị đã đi rồi.
Ninh Thư chỉ có thể hy vọng tổ phụ hiểu được lời mình muốn nói.
Nghĩ đến việc phải đối kháng với tên Hoàng Đế này, chân Ninh Thư liền mềm ra, từ trong trí nhớ nguyên chủ biết được, Hoắc Khanh là một người rất có bản lĩnh, nam nhân có tâm kế có thủ đoạn lại đa nghi, Ninh Thư cần phải thật cẩn thận.
Không thể lộ ra sơ hở, đã là phu thê nhiều năm, chẳng sợ Hoắc Khanh không thích thê tử của mình, nhưng vẫn biết rõ Tiêu Tiêu. Trước mặt Hoắc Khanh, Ninh Thư làm bộ vẫn còn ái mộ hắn, vì hắn mà uốn lượn thành toàn cho hắn.