“Làm sao anh biết tui còn ở bên trong mà đứng đợi?”
“Vận may.”, Huyết Yêu không nói nhiều. Hắn đưa tay ra trước mặt cô, muốn cô cầm láy. Cô liếc hắn một cái, rõ ràng câu trả lời của hắn không thỏa mãn trí tò mò của cô.
Trúc Chi cầm lấy tay của hắn, biết ý định của hắn là gì, hắn muốn hai người trở về nhà nhanh một chút. Quả nhiên, chỉ trong chớp mắt, hai người đã có mặt bên trong phòng của cô.
Huyết Yêu đến cạnh bàn học ngồi xuống cái ghế duy nhất có trong phòng, Trúc Chi không còn chổ nào khác đành ngồi xuống mép giường. Cô lập tức kể lại mọi chuyện xảy ra trong phòng bệnh, cả câu chuyện mà Ái My kể lại, không bỏ sót một từ nào.
Trúc Chi đưa viên đạn ma thuật cho Huyết Yêu. Hắn ném cho cô một cười gượng gạo, rồi chuyển sang giao tiếp bằng mắt với viên đạn kia. Hắn ngắm nghía cẩn thận, rồi lại cho vào bên trong túi áo khoác của mình.
Huyết Yêu tặc lưỡi, khen ngợi nói:
“Rất nhanh trí.”
Huyết Yêu thật sự rất tự hào về Trúc Chi. Không phải cô gái nào cũng có thể thư thái đối mặt với nô tử như thế. Cũng không phải ai cũng suy nghĩ cách đối phó nhanh như vậy. Dùng đạn ma thuật thu hồi nô tử là một cách đối phó hay.
Nô tử là một sinh vật mạnh và hơi khó nhằng để đối phó. Bởi vì sức mạnh của nó tùy thuộc vào trí tưởng tượng của chủ nhân. Không biết chủ nhân muốn nó trở thành thứ gì, nên rất khó tiêu diệt nó.
Nam Phương chỉ muốn nô tử thành một kẻ canh chừng Ái My. Nên nô tử này hầu như chưa hề đả động đến tính mạng của cô, khi cô tuân thủ tốt thỏa thuận. Nó chỉ rút dần dương khí của nạn nhân và chờ đến khi nguyên khí được phục hồi, nó sẽ lại rút tiếp dương khí của họ, mà không hề lấy hết dương khí đến khi người ta chết đi. Không biết có phải là điểm tốt của bó không nữa.
Huyết Yêu nói với Trúc Chi:
“Nô Tử sẽ buộc phải hoàn thành xong nhiệm vụ mới tìm một chủ nhân khác.”
“Tui đã bắt nó về đây. Tui sợ Nam Phương không thấy nó về báo cáo tình hình sẽ nghi ngờ này kia. Mà thả nó ra, nó sẽ khai hết mọi chuyện mà tui đang làm cho thằng ấy biết.”
“Chuyện này cứ giao lại cho ta giải quyết. Cô không cần lo lắng quá. Cứ chuẩn bị tốt cho ngày hẹn hò đầu tiên đi.”
Trúc Chi thấy Huyết Yêu đứng dậy. Cô đoán hắn lại chuẩn bị đi một lần nữa. Cô nhanh chóng nói trước:
“Có một gã nào nguy hiểm tên Gia Khánh hay không?”
Huyết Yêu thay đổi sắc mặt ngay lập tức. Trúc Chi có thể thấy rõ ràng nỗi lo lắng đang bao trùm đôi mắt của hắn. Cái tên Gia Khánh nguy hiểm đến thế nào lại khiến hắn tái mặt đi như vậy.
Huyết Yêu hành động rất nhanh. Hắn lướt đến bên cạnh cô, lôi sợi dây chuyền của cô ra, hắn thêm vào đó một giọt máu của chính hắn. Sau đó lại đeo lại vào cổ của cô. Hắn chẳng nói chẳng rằng liền biến mất, hành động rất kỳ lạ này cũng không khiến cô suy nghĩ gì thêm. Huyết Yêu chắc sẽ nói cho cô biết về cái gã nguy hiểm ấy thôi. Cô không cần thiết phải ép hắn nói ra bây giờ. Điều bây giờ cô cần chính là một giấc ngủ sâu và ngon.
Mặt trời ló dạng và Nhất Uy đã đứng đợi Trúc Chi từ sớm. Tiểu Bạch đã năn nỉ cậu vào bên trong nhà ngồi chờ, nhưng Nhất Uy từ chối. Cậu muốn nhanh nhanh đến trường và sự tò mò đã suýt giết chết cậu cả đêm qua.
Trúc Chi cùng Nhất Uy đến trường. Hai người đụng mặt Thanh Lâm trước cổng. Nó có vẻ đã cố tình đứng đợi hai người tại đây. Chắc nó đã nghĩ thông chuyện giận hờn vu vơ, nó muốn cả ba trở lại bình thường. Vì nó cũng mất ngủ cả đêm vì ân hận chuyện đã giận hờn hai người và không quan tâm vụ án.
“Nghe anh Thanh nói bà đã đến gặp Ái My.”
“Ủa? Tưởng ông lo ôn thi bài vở không rãnh để tâm chuyện này mà?”, Trúc Chi mỉa mai.
Nhất Uy suýt thì bật cười đắc ý. Thanh Lâm biết không nên tỏ thái độ làm gì trong hoàn cảnh này. Tốt nhất nó nên để hai người kia tự bắt đầu kể cho nó trước.
“Tan học đã đi. Mình đến văn phòng anh Thanh rồi nói luôn.”, Trúc Chi nói xong liền đẩy cả hai người con trai về phía lớp học.
Khi đi ngang qua lớp của Vô Ảnh, cô thấy Hải Phong đang nằm gục trên bàn, dường như đang ngủ hay đang suy nghĩ gì đó. Cô có nên nói cho cậu ấy biết về cáo gã làm ngưng đọng thời gian kia không? Gã đó hầu như được mô tả y chan cái gã mà mẹ cậu ấy đã viết trong cuốn nhật ký. Sau cùng, cô nghĩ đến việc cô còn chưa biết chắc có phải là gã cần tìm hay không, nên quyết định sẽ nói với Hải Phong sau khi biết chắc chắn về gã.
Thiên Thanh nóng lòng muốn nghe tin từ Trúc Chi đến mức đã đứng sẵn đợi trước cổng trường. Anh đi đi lại lại trong rất gấp rút, cái cổ cứ hai ba phút lại ngóng vào bên trong. Anh chờ đợi tiếng trống báo hiệu tan trường đến mỏi mòn.
Trúc Chi, Nhất Uy và cả Thanh Lâm suýt nữa hét toáng lên khi thấy khuôn mặt sạm đen, đôi mắt thâm như gấu trúc của Thiên Thanh. Anh chàng này rất có thể đã thức suốt đêm đây mà.
Thiên Thanh ngại ngùng nói:
“Mong ngóng quá, anh không thể ngủ được.”
Nhất Uy nói hơi trách cứ một chút:
“Mình đã thống nhất không gặp nhau ở trường mà. Nam Phương sẽ biết anh và tụi em đang làm rrpf mờ ám cho coi. Anh đừng quên hôm bửa anh đã đi hổ tất cả thành viên ban nhạc cũ, họ ít nhiều sẽ nói với nhau. Nam Phương hẳn cũng đã biết anh muốn lật lại vụ án này.”
“Anh xin lỗi. Tại anh không đợi được. Anh tính đến nhà Trúc Chi trong đêm. Nhưng anh sợ mẹ của em ấy hiểu lầm.”
Trúc Chi vờ đe dọa Thiên Thanh:
“Mẹ em không hiền đâu. Anh thử đến tìm em trong đêm coi.”
Thiên Thanh cười khì khì rồi cùng ba đứa nhỏ đến văn phòng của mình. Trúc Chi không muốn mọi người đợi chờ lâu. Cô lầy điện thoại của mình ra bật đoạn ghi âm mà cô đã ghi lại trong lúc Ái My kể chuyện. Dĩ nhiên cô đã cắt bỏ đoạn sau, đoạn về một con ma đến tìm Ái My. Thanh Lâm và Thiên Thanh nghe được lời kể chỉ cho rằng Ái My sợ hãi Nam Phương cũng hại mình nên mới giả điên.
Thiên Thanh tức giận nói:
“Kẻ giết người chính là Nam Phương. Anh phải đi bắt thằng ấy về quy án.”
“Anh đợi đã.”, Trúc Chi kéo tay áo của Thiên Thanh lại và nói, “Tất cả đều là lời của Ái My, một kẻ điên loạn đã lâu. Nam Phương sẽ tìm cớ chống chế ngay. Chúng ta phải có một kế hoạch hoàn mỹ đến mức thằng ấy không thể chối cải được kìa.”
Thanh Lâm tò mò:
“Kế hoạch gì?”
“Mỹ nhân kế.”, Trúc Chi đáp gọn.
Thanh Lâm chớp lấy cơ hội hỏi ngay:
“Nói vậy chị với Nam Phương đó thật sự không có gì mờ ám?”
“Thằng ấy là tên giết người, còn là tên khiến Ái My giả điên giả khùng tuyệt vọng trong năm năm. Chị sẽ cho hắn trả giá thật đắt.”