Sau lưng Hứa Minh Tâm vang lên tiếng tự giễu của Cố Gia Huy. Một tiếng cười lạnh lùng ngắn ngủi kia như đâm thẳng vào trái tim cô.
Trái tim cô trong giây phút này đã chảy máu đầm đìa.
“Em đi đi, không cần quay về nữa. Đồ đạc lúc sau anh sẽ nói chú An gửi qua cho em.”
“Vâng.”
Cô chỉ dám nói từng chữ từng chữ một, sợ rằng Cố Gia Huy sẽ nghe được giọng nghẹn ngào của mình.
Cố Gia Huy không biết, bàn tay nhỏ bé giấu trong áo của cô đã siết chặt lại, dùng toàn bộ sức mạnh để trừng phạt chính mình.
Cô rất bước ra đi mà như bước trên lưỡi dao.
Cuối cùng cô đi ra khỏi cửa chính. Cố Gia Huy vẫn đứng ở chỗ cũ, ánh mắt của anh vẫn nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô. Anh rất hi vọng rằng Hứa Minh Tâm sẽ quay đầu nhìn mình.
Nhưng cô đã đi thật rồi, không hề quay đầu lại.
“Chú An.”
Cố Gia Huy thốt lên một tiếng đầy đau khổ.
Chú An vội vàng đi lên trước. Ông ấy cũng không biết vì sao đột nhiên hai người lại cãi nhau, thậm chí… còn chia tay?
“Cậu chủ, cậu không sao chứ?”
Chú An nhìn cơ thể Cố Gia Huy lảo đảo một chút thì vội vàng bước tới đỡ anh.
Cố Gia Huy đưa tay lên tường để chống đỡ sức nặng cơ thể của mình rồi nói: “Chú đi theo Hứa Minh Tâm, đừng để cô ấy phát hiện. Phải thấy cô ấy về trường an toàn rồi hãy quay lại.”
“Cậu chủ, nhưng mà cậu…”
“Đi nhanh đi, cô ấy không thể xảy ra chuyện gì được.”
“Được thôi…”