Phổ Hóa Thiên Tôn nói: “Hồi bẩm bệ hạ, Quốc sư Nguyện Bất Văn của Li Quang thị nói…… Li Quang Dương đã mất tích từ một tháng trước. Đến nay vẫn chưa rõ tung tích.”
“Mất tích?!” Dưới điện, chư thần rộ lên.
Thiếu Điển Tiêu Y giận dữ nói: “Ông ta mất tích cũng đúng lúc quá nhỉ!”
Bên cạnh, Thần hậu đến nước này, cuối cùng cũng hỏi: “Có phải ông ta cố ý tránh không gặp mặt, nên nói dối là mất tích hay không?”
Phổ Hóa Thiên Tôn nói: “Chuyện này…… Thần tộc không tiện vào cung điều tra, không rõ tình hình. Nhưng Ma tộc lại thẳng tay phái người xông vào cung, Li Quang Dương quả thực không có ở đó. Nguyện Bất Văn cũng hứa, nguyện ý toàn lực phối hợp cùng hai tộc Thần, Ma tìm người.”
Thiếu Điển Tiêu Y nghiến răng nghiến lợi, nói: “Phối hợp? Thực chất hắn đẩy trách nhiệm đi không còn một mảnh thì có! Con bé kia làm loạn Thiên giới ta, một khi bắt được, nhất định chém không tha!”
Càn Khôn Pháp Tổ nói: “Hiện giờ Ma tộc và Thần tộc gặp phải tình cảnh giống nhau, lại càng chứng minh được thân phận hai vị công chúa bị nhầm lẫn cũng không phải là âm mưu của Ma tộc. Bệ hạ đừng nên tức giận, quân thượng chỉ là chưa hiểu rõ tình hình. Nhất thời xúc động cũng không có gì lạ. Chờ cho nó lưu lạc nhân gian, trải qua khổ ải, biết đâu chừng còn có thể trưởng thành hơn nữa.”
“Khổ ải?” Thiếu Điển Tiêu Y hận không thể xé Dạ Đàm thành từng mảnh vụn, “Nó vì ham mê nữ sắc, thần hồn điên đảo mà phản bội Thần tộc, làm sao còn có thể lưu tâm tới khổ ải nhân gian gì chứ?!”
Bên cạnh, Nghê Hồng thượng thần lạnh giọng nói: “Chuyện ham mê nữ sắc, thần hồn điên đảo, nếu nói thật ra thì cũng không chỉ mình nó làm ra. Bệ hạ hẳn không nên cảm thấy lạ mới đúng.”
Lời bà mang ý mỉa mai, Thiếu Điển Tiêu Y tức giận, gầm lên: “Câm mồm!”
Cứu Khổ Thiên Tôn bản tính hiền lành ôn hòa nhất, ông không muốn lại đổ thêm dầu vào lửa, khuyên nhủ: “Bệ hạ, quân thượng là thuần thanh thân thể, rời khỏi Thiên giới, nào còn có thanh linh khí nữa? Không có thanh linh khí, nó lấy gì mà sống? Chi bằng bệ hạ cứ coi như là nó vào đời nhiễm bụi trần, độ một trận tình kiếp này, rồi cũng đâu vào đó thôi.”
Thiếu Điển Tiêu Y nghe lời khuyên của ông, thật cũng bình tĩnh hơn nhiều. Quả thực, hiện giờ chuyện đã tới nước này, thịnh nộ cũng vô ích, chẳng thà để cho nghịch tử này tự mình tỉnh ngộ đi.
Ông đứng dậy, phất tay áo một cái, lạnh lùng nói: “Bắt đầu từ hôm nay, chặt chẽ kiểm soát thanh linh khí, không cho phép linh đan truyền vào nhân gian.”
Càn Khôn Pháp Tổ, Phổ Hóa Thiên Tôn, Cứu Khổ Thiên Tôn, Trấn Nguyên Tử thượng thần đồng thời cúi người bái nói: “Bệ hạ anh minh.”
Đồng dạng nghĩ ra cách này, còn có Ma tộc.