– Quả nhiên có năm mươi vạn…
– Khó trách tử Kiệt đại nhân tự mình ra tay, thì ra hắn sớm biết đối phương có nhiều nguyên khí đại đạo phù như vậy…
– Nghi vấn đối phương tương đương đang khiêu chiến uy nghiêm thành Tam Giới, không bị đánh mới là lạ…
Nhìn thấy nguyên khí đại đạo phù xuất hiện trước mắt, mọi người đều ngây người.
Vốn bọn họ cũng cho rằng người này nói bậy nói bạ, tại sao có người có được nhiều cao cấp nguyên khí đại đạo phù như thế, hiện tại nhìn thấy liền sinh ra kiêng kị nồng đậm.
Khốn khiếp, đây gọi là có tiền, là thổ hào!
So sánh với loại người này, cái gọi là Kiền Huyết hoàng đế là cặn bã trong cặn bã, không tính là gì cả.
– Không sai, đúng là năm mươi vạn tấm cao cấp nguyên khí đại đạo phù, đây là thông hành phù của ngươi.
Vươn tay tiếp nhận dòng sông nguyên khí đại đạo phù, tinh thần quét qua, Vương Tử Kiệt đã xác định số lượng, hắn cười nhạt một tiếng sau đó một tấm phù lục rơi vào trong tay Nhiếp Vân.
– Đa tạ!
Tiếp nhận phù lục, Nhiếp Vân cũng không lưu lại, lúc này dẫn Đoạn Diệc rời đi.
Hắn có thể đả kích Kiền Huyết hoàng đế và đạt được thông hành phù, hiện tại mục tiêu đạt thành cho nên không cần phải lưu lại.
– Vị đại nhân này không nên đi vội, có được thông hành phù nhưng ta cũng sớm nói với ngươi một chút.
Thấy hắn quyết đoán như vậy, không chút dây dưa dài dòng, Vương Tử Kiệt sững sờ sau đó cười nói.
– Ah?
– Tuy ngươi mua được thông hành phù nhưng cũng có mấy hạn chế, một tấm thông hành phù chỉ có thể mang hai mươi người, nói cách khác, vị trí của ngươi tối đa chỉ có hai mươi người.
Vương Tử Kiệt nói.
– Yên tâm đi, thông hành phù này chỉ có hai người sử dụng, sẽ không nhiều, cáo từ!
Cười nhạt một tiếng, Nhiếp Vân bay đi, ngay sau đó Đoạn Diệc cũng bay theo và biến mất trước mặt đám người.
Người khác xem ra tốn hao năm mươi vạn cao cấp nguyên khí đại đạo phù mua sắm một tấm thông hành phù có chút quá phá sản, thậm chí Đoạn Diệc cũng cho rằng như vậy, đối với Nhiếp Vân mà nói là siêu lợi nhuận.
Có thể nhìn thấy Kiền Huyết hoàng đế bị người ta đá một cước bay đi, loại sảng khoái này đã đủ đáng giá năm mươi vạn.
Lại nói năm mươi vạn nguyên khí đại đạo phù đối với người khác mà nói cần tốn vô số thời gian luyện chế, với hắn mà nói chỉ tổn thất một ít nguyên khí mà thôi, hắn có nguyên khí đan điền và Nguyên cho nên không cần lo lắng hao tổn nguyên khí.
Có thông hành phù, đi về phía trước không bị ngăn cản, qua một lát Nhiếp Vân đã bay tới trước mặt.
– Đây không phải vị trí thứ ba sao? Tại sao phía trước không có người?
– Phía trước chính là tam giới chiến trường to lớn, không có thân ảnh người nào cả, Vương Tử Kiệt không phải nói đây là thông hành phù vị trí thứ ba sao? &- Ta cũng không biết!
Đoạn Diệc lắc đầu, ánh mắt của hắn vô cùng nghi hoặc, quay đầu nhìn về phía sau, ánh mắt của hắn biến hóa.
– Đại nhân, đằng sau đều là nhân vật nổi danh trong tam giới!
– Ah?
Nhiếp Vân quay đầu nhìn lại, cường giả đứng đầu đội ngũ phí sau đang dùng ánh mắt sáng ngời nhìn bọn họ.
Đằng sau bọn họ làm một đội ngũ do nửa bước chúa tể tạo thành, lão giả đứng đầu có râu tóc bạc trắng, tuy đang nhắm mắt ngưng tỏa ra uy áp linh hồn đáng sợ, chỉ sợ thực lực không kém gì hắn.
– Vị này chính là lão tổ Bạch Đầu sơn trang trong Hỗn Độn Chí Tôn Vực, Bạch Đầu tôn giả, nghe nói bản thể là hỗn độn thần thú đặc thù, thân thể sớm tu luyện tới cấp bậc chúa tể, còn có một chúa tể thần binh phòng ngự linh hồn, một thân tu vi thâm bất khả trắc…
Đoạn Diệc truyền âm.
– Bạch Đầu tôn giả? Đứng bốn mươi mốt trong Bách Cường Đồ?
Nhiếp Vân nhớ tới bài danh trên Bách Cường Đồ.
Bài danh càng gần trước trong Bách Cường Đồ có thực lực càng mạnh, tuy Bạch Đầu tôn giả chỉ xếp hạng hơn bốn mươi nhưng mình khẳng định không phải đối thủ của hắn.
– Hai người này là Quỷ Mị Yêu Cơ, được xưng là quỷ mị song sát trong Tuyệt Sát
Đại Thế Giới, người nào cũng sợ như rắn rết, ta gặp được cũng quay đầu bỏ chạy!