Lâm Minh chưa nói gì nữ nhân Mị Ma đã giải thích rằng:
– Các nữ nô bị nhốt chung thường có quan hệ với nhau, có lẽ là song sinh, hoặc sinh bốn, tỷ muội ruột, mẫu thân và nữ nhi . . .
Nghe nữ nhân Mị Ma giới thiệu, Lâm Minh lại nhìn đám nữ nhân kia, khẽ thở dài. Bọn họ hoặc thanh xuân hoạt bát, hoặc quyến rũ gợi cảm, hoặc là ngọc khiết băng thanh, nhưng cuộc đời đã bị hủy.
Xung quanh bọn họ có khá nhiều khách Thâm Uyên Ác Ma tùy ý chọn lựa như xem món hàng, chọn ai thì người đó sẽ đối mặt vận mệnh nô lệ của mình.
Thấy vẻ mặt Lâm Minh khó chịu, nữ nhân Mị Ma tưởng hắn không vừa lòng, vội nói:
– Các hạ đừng nóng, đây mới chỉ là bắt đầu, mặt sau có xuất sắc hơn. Mời các hạ đi theo ta, chỗ đó là khu khách quý, người bình thường không có tài lực trăm vạn tinh thạch Ác Ma thì không vào được, đương nhiên các hạ không thành vấn đề . . .
Nữ nhân Mị Ma cười tủm tỉm, nàng không nghi ngờ khả năng thanh toán của Lâm Minh. Người khổng lồ một mắt biến dị đó dù là Giới Vương cũng không cưỡi nổi.
Nữ nhân Mị Ma bay đằng trước dẫn đường, Lâm Minh yển lặng theo sau. Cảm tri của Lâm Minh dễ dàng bao phủ nguyên thế giới trung thiên, bao gồm trận pháp khu khách quý cũng không thể ngăn cản.
Lâm Minh ở trên cao nhìn trên các tiên sơn, trong quỳnh lâu, hoa viên đều trải rộng Võ Giả các tộc thái cổ.
Lâm Minh bay qua một quảng trường tiên sơn, thấy hàng trăm Võ Giả các tộc thái cổ xếp thành một phương trận, bọn họ có nam có nữ, rất đẹp. Bọn họ mặc đồng phục luyện công dang đánh quyền.
Dưới ánh nắng gắt một đám Võ Giả các tộc thái cổ áo trắng hơn tuyết, động tác ngay ngắn như nhau, tựa cánh chim bạch hạc, rất đẹp.
Bọn họ cũng là nô lệ, vì đã gieo nô ấn, không còn là bản thân. Bọn họ nhận được lệnh là hết sức triển lãm chính mình, thế nên trạng thái tinh thần của mỗi người hăng hái đầy sức sống. Nếu không phải Lâm Minh gặp nhóm người này trong Hắc Sa thành, hắn còn cho rằng mình đã đến diễn võ trường thánh địa các tộc thái cổ nào đó.
Lâm Minh bay qua một mảnh dược viên, thấy mười mấy nữ nhân mặc hoa y tập trung chăm sóc hoa cỏ trong dược viên. Bọn họ trẻ trung tuổi xuân, vóc dáng yểu điệu, mặt đẹp như tiên nữ hoa.
Mười mấy thiếu nữ thướt tha trong dược viên như bươm bướm xuyên hoa, cảnh đẹp hiếm gặp.
Nhưng lúc này, cảnh đẹp như vậy lại khiến Lâm Minh cảm thán. Vì các thiếu nữ càng xinh đẹp đầy sức sống càng dễ bị người mua, kết cuộc của các nàng thường vô cùng thê thảm. Ví dụ bị Thâm Uyên Ác Ma chỉ có cá thể giống đực mua, các nàng sẽ biến thành túc tể sinh sản hậu đại Ác Ma, kết cuộc là bị trẻ sơ sinh Ác Ma mình mang bầu ăn thịt.
Lâm Minh bay tiếp, lại thấy một số nam nữ thanh niên hiểu luyện dược thuật hoặc luyện khí thuật, bọn họ công tác trong phòng luyện đan, luyện khí.
Lâm Minh thấy trong một sơn cốc sâu thẳm, khắp nơi là suối nước nóng, sương khói mông lung.
Các suối nước nóng xanh biếc trong suốt như quỳnh tương ngọc dịch, trong sương mù có một đám thiếu nữ mặc vải mỏng lộ ra cảnh xuân đang tắm rửa tạt nướ.
Lâm Minh không ngờ tại đây thấy cảnh một đám mỹ nữ tắm.
Lâm Minh không biết nên nói cái gì, Thâm Uyên Ác Ma ở trong mắt sinh mệnh trí tuệ tam thập tam thiên lại đại biểu chí tà chí ác, nhưng thật ra trong lòng sinh mệnh trí tuệ tam thập tam thiên cũng tồn tại Ác Ma.
Những thiếu nữ trần truồng ẩn trong sương mù dụ dỗ người phạm tội, tìm kiếm dục vọng. Nếu sinh mệnh trí tuệ tam thập tam thiên có mặt ở đây cũng sẽ không kiềm được bỏ tiền mua các thiếu nữ.
Nữ nhân Mị Ma thấy Lâm Minh dừng chân trên u cốc, nàng cười đầy ẩn ý.
Nữ nhân Mị Ma mở miệng nói:
– U cốc bên dưới phải giao tiền đặt cọc, đồng ý mua mấy nữ nô mới được xuống. Các nữ nô cực phẩm này nếu ngày nào cũng bị một đám Ác Ma tùy ý ngắm thì không bán giá cao được.
Lâm Minh trầm mặc một lúc, đột nhiên mở miệng nói:
– Giá bao nhiêu? Mua hết.
Lâm Minh nói đơn giản mà thẳng thắng. Nữ nhân Mị Ma mừng rỡ, vội đưa ra khối ngọc giản, giá nô lệ đều ghi trong đó. Nữ nhân Mị Ma là nhân viên tiếp tân, khách nhân mua hết nô lệ thì nàng sẽ được trích phần trăm.
Lâm Minh nhìn lướt qua, trong Hắc Sa thành ghi rõ rõ ràng tất cả nô lệ, không trả giá, trừ phi mua số lượng lớn.