– Chỉ nói mấy câu ư? Đỗ Hiến nhướn mày, quả thực không hiểu vì cái gì Khưu Vũ không tiếc đích thân tới đây, muốn nói chuyện với Dương Khai? Dù sao xem theo tình cảnh ngày hôm qua, hai người này trước đây vốn cũng không quen biết, giữa bọn họ có thể có ân oán gì chứ?!.
Khưu Vũ vỗ vỗ vai Đỗ Hiến, đè hắn ngồi xuống, lại đi tới bên cạnh Dương Khai, nháy mắt ra dấu với tên đệ tử Thiên Diệp Tông ngồi bên cạnh Dương Khai.
Tên đệ tử Thiên Diệp Tông kia nhíu mày, nhưng rốt cục vẫn nhường lại chỗ ngồi cho hắn.
Khưu Vũ phất chiết phiến trên tay một cái, thu cất chiết phiến, ngồi xuống bên cạnh Dương Khai, mở miệng nói: – Dương huynh đúng không?
Dương Khai cũng không ngẩng đầu lên, nói: – Khưu huynh, hôm nay ta thấy ấn đường của huynh biến thành đen, ánh mắt tán loạn, môi nứt lưỡi tiêu, nguyên thần tan rã, mặt ửng đỏ, sợ là có tai ương máu chảy gì đó a!?
Khưu Vũ sửng sốt, khẽ nhếch khóe miệng cười khẩy nói: – Dương huynh còn giỏi về xem mặt người, tinh thông bói toán thuật ư?
Dương Khai liếc mắt nhìn hắn, nói: – Không giỏi! Chỉ là trên người huynh có tử khí quanh quẩn, hôm nay nhất định rất xấu!
– Nực cười! Khưu Vũ cười lạnh một tiếng: – Hôm nay là lễ tiệc thành chủ đại nhân cưới vợ bé, không khí vui mừng khắp nơi, sao có thể là điềm xấu?
– Tin hay không tùy huynh! Dương Khai bĩu môi nói.
Khưu Vũ khẽ nhíu mày, nói: – Vậy theo Dương huynh, nên làm thế nào hóa giải?
– Mau thu dọn đồ đạc cút đi quan trọng hơn! Dương Khai thuận miệng nói, sau khi nói xong lại nhìn hắn khinh thường: – Chuyện đơn giản như vậy còn muốn ta dạy cho huynh sao?
Khưu Vũ không nói nên lời, xoa xoa trán nói:
– Đừng nói bậy! Bổn thiếu tới đây, là muốn hỏi Dương huynh một vấn đề!
– Cái gì?
Khưu Vũ mấp máy môi nhưng không có truyền ra thanh âm gì, hiển nhiên là hắn dùng bí thuật truyền âm.
Điều này làm cho mấy người Đỗ Hiến, Diệp Tinh Hàm không khỏi tò mò, cũng không biết rốt cuộc Khưu Vũ hỏi Dương Khai vấn đề gì.
Cẩn thận quan sát, sau khi Dương Khai nghe xong lại lộ ra nụ cười quỷ quyệt, nói: – Không trở về? Khưu huynh sẽ gặp phiền toái lớn đấy!
– Huynh nói nhỏ sẽ chết sao? Khưu Vũ cắn răng nghiến lợi nhìn Dương Khai nói.
Dương Khai gật gật đầu: – Được!
Dứt lời, hắn cũng dùng truyền âm, nói: – Tiểu cô nương kêu Lạc Băng kia hôm qua sau khi theo huynh ra ngoài không có trở về ư? Huynh xác định chứ?
Khưu Vũ gật gật đầu: – Đêm qua ta đã đi tìm nàng, chỉ gặp tỳ nữ riêng của nàng nói nàng không trở về. Hôm nay ta lại đi tìm nàng, vẫn như cũ không thấy bóng dáng…
Dương Khai cười nói: – Chuyện này thành chủ đại nhân không biết phải không?
Khưu Vũ nói: – Thành chủ đại nhân biết còn phải nói? Thành chủ đại nhân thiếp thất có 14 phòng, nhưng vẫn không có con nối dõi, chỉ có một đứa con gái như vậy, ngày thường coi như trân bảo, nếu để lão biết Lạc Băng mất tích, thì Thiên Hạc Thành này còn không sóng gió lật nhào sao? Huynh ta đâu còn có thể an tâm ngồi ở chỗ này!
– Người không thấy, sao huynh không đi tìm? Hỏi ta làm gì? Dương Khai hỏi đầy mặt khó hiểu.
– Bởi vì hôm qua huynh chân trước vừa rời khỏi cửa hàng kia, Lạc Băng liền đi theo ra ngoài! Khưu Vũ đáp.
Dương Khai híp mắt lại, nói: – Khưu huynh nói lời này có ý gì? Nói giống như ta mang theo Lạc Băng cô nương giấu đi vậy!
– Không có đương nhiên tốt nhất! Ta chỉ hy vọng hôm nay nàng có thể bình an trở về, nếu như thế, hết thảy đều chuyện cũ bỏ qua… nhưng nếu nàng thiếu một cọng tóc, nhất định bổn thiếu phải làm cho người làm nàng bị thương kia nếm mùi khốc hình của nhân gian! Khưu Vũ nói, trong mắt đầy hàn ý.
Dương Khai cười lạnh nói: – Khưu huynh uy hiếp lầm người rồi! Hôm qua sau khi ta rời cửa hàng kia liền trở về thẳng Thiên Khôi Lâu, cũng không thấy Lạc Băng tiểu thư. Điều này huynh có thể tìm người trong Thiên Khôi Lâu ấn chứng, cũng có thể hỏi các người Thiên Diệp Tông. Hơn nữa, ta mới đến cũng không có thù oán gì với Thiên Hạc Thành, tìm Lạc Băng tiểu thư phiền toái làm gì?
– Xác thực vậy ư? Khưu Vũ ánh mắt ngưng trọng hỏi.
Dương Khai hừ một tiếng, nói: – Nếu thật có người nào chọc ta, ta sẽ đích thân ra tay cho hắn biết hậu quả, việc hèn hạ bắt cóc con gái này… ngươi cảm thấy ta sẽ làm ư?
Khưu Vũ hơi đổi sắc, nói:
– Tốt! Ta tin huynh! Khưu mỗ mặc dù không gặp Dương huynh nhiều, nhưng cá tính ngay thẳng của Dương huynh, Khưu mỗ lại có hiểu biết, huynh cũng không phải loại người hèn hạ như thế! Bất quá nếu Dương huynh có tin tức của Lạc Băng, còn xin nhất định báo cho Khưu mỗ biết, Khưu mỗ vô cùng cảm kích!
– Nói hay nói hay! Dương Khai gật gật đầu.
– Cáo từ! Khưu Vũ vừa chắp tay, định đứng dậy.
Dương Khai lại một tay ấn hắn ngồi lại trên ghế.
– Dương huynh còn có chuyện gì? Khưu Vũ cau mày hỏi.
– Cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn Khưu huynh giúp cho một chuyện nhỏ! Dương Khai cười hà hà nói, nụ cười kia tràn đầy mùi vị tà ác và gian trá, Khưu Vũ nhìn thấy trong lòng máy động, một loại dự cảm không ổn xông lên đầu.
– Giúp cái gì…
Khưu Vũ thấp giọng hỏi.
Dương Khai nói: – Khưu huynh có thể giúp chúng ta đổi chỗ ngồi hay không?
Khưu Vũ nghi hoặc nói: – Đổi chỗ ngồi?
– Không sai! Dương Khai gật gật đầu, mỉm cười nói: – Chỗ này ánh sáng không tốt lắm, ta thật không thích, muốn đổi chỗ sáng một chút!
Khưu Vũ khóe miệng co giật không dứt, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, đưa tay xoa xoa trán nói: – Vậy huynh muốn… đổi tới chỗ nào?
Dương Khai chỉ tay một cái, nói: – Ta cảm thấy chỗ kia thật không tệ, mà bàn kia cũng vừa lúc trống không!
Khưu Vũ sắc mặt sa sầm xuống, nói: – Huynh có biết nơi đó là ai ngồi không?
Dương Khai cười nói:
– Tóm lại là người thì có thể ngồi thôi!
– Không được không được, chuyện này tuyệt đối không được! Khưu Vũ vội vàng xua tay.
Dương Khai sắc mặt lạnh xuống, nói: – Khưu huynh nói vậy thật không có nghĩa khí, ngươi vừa rồi chuyện huynh phó thác ta, ta rất sảng khoái đáp ứng, thế nào đến phiên ta nhờ huynh một chuyện nhỏ huynh lại ngần ngại, cũng quá không có nghĩa khí hay sao?
Khưu Vũ trợn to mắt, thầm nghĩ: “Ta với ngươi có nghĩa khí gì để nói? Huống chi vừa rồi ngươi đáp ứng bất quá là thuận miệng lấy lệ mà thôi, đâu thấy nửa điểm thành ý?”