Bầu trời vốn dĩ đang trong xanh, lại lần nữa trở nên âm u mây đen kéo đến.
Các luồng không khí bạo lực bắt đầu hoành hành, nơi trung tâm các luồng không khí bạo hành chính là đám người ở trên cạm bẫy địa ngục.
“Hình như có một chút cảm giác khác lạ nhỉ” Một người đàn ông thấp bé nhìn vào đôi tay mình: “Loại cảm giác này, khó mà nói ra được”
“Đúng là như vậy” Lão Quỷ cũng lên tiếng: “Cảm thấy tinh thần đều trở nên tốt hơn rất nhiều, hình như tôi càng trẻ trung hơn rồi.”
“Loại cảm giác này, thấy có hơi kì diệu” Chị Po giơ cổ tay lên.
Hai mươi lăm người ở trên cạm bẫy địa ngục, đều cảm thấy một sự thoải mái trước nay chưa từng có vào thời khắc này.
Mây đen trên bầu trời cuồn cuộn kéo đến càng dữ dội hơn, nhìn những đám mây đen dày đặc đó, giống như bên trong đang giấu một con quái vật nào đó, đang chuẩn bị nhào ra.
Các luồng không khí ở giữa đất trời cũng càng trở nên cuồng bạo hơn.
Lý Dung Tài nhìn xuống bên dưới, trong mắt xuất hiện vẻ kinh hãi không thể tin được.
“Sao có thể như vậy được!” Cổ Vũ Thanh lắc đầu, không ngừng lẩm bẩm trong miệng: “Chuyện này là không thể nào!
Không thể nào! Sao có thể có nhiều người cùng vào Khống Linh như vậy được! Dựa vào đâu! Bọn họ dựa vào đâu!”
Sắc mặc của Donald, muốn khó coi bao nhiêu, thì khó coi bấy nhiêu.
Cường giả Khống Linh, là đỉnh cao giữa đất trời này, hiếm có đếm được trong lòng bàn tay, thế nhưng bây giờ, lại có hơn hai mươi người cùng lúc vào Khống Linh!
Lý Dung Tài lên tiếng: “Cạm bẫy địa ngục là một nơi không có không khí, thời gian bọn họ phải chịu đựng ở bên trong đã quá lâu, nêu mới bùng nổ vào lúc này, giống như tôi lúc ban đầu vậy”