– Đại nhân, thiếp tới rót rượu cho ngài nhé?
Thấy chín vũ cơ kia đều đã rời đi, Triệu Tử Văn không kìm nổi cảm thán Lục Hoàng tử này thực sự là rất biết nhìn tâm tư người ta. Hoài Vương thì không hề để ý đến nữ tử. Từ sau khi Vương phi của ông bệnh mà qua đời, ông vẫn cô đơn ở vậy cho đến giờ, cho nên tuyệt đối sẽ không để vũ cơ bồi tiếp. Còn Lục Hoàng tử vốn tính cách hướng ngoại cũng không cần người bồi tiếp làm gì. Đơn giản chỉ là muốn cho Triệu Tử Văn có một cảm giác về sự ưu việt, hứng chí lên rồi có thể sẽ đáp ứng yêu cầu mà bọn họ đưa ra.
Vũ cơ này đã ngồi bên cạnh hắn. Hắn ngay cả một chút cự tuyệt cũng không có, nhìn vũ cơ có chút yêu mị này, cười ha hả, nói:
– Tỷ tỷ đã bao nhiêu tuổi rồi?
Một câu này khiến cho Lục Hoàng tử và Hoài Vương nghe mà ngẩn cả người, dở khóc dở cười. Triệu đại nhân này căn bản là hành xử không theo bất cứ khuôn sáo nào cả. Còn tưởng rằng hắn sẽ nói cảm ơn, hoặc là một lời khinh bạc nào đó. Không ngờ lại nói ra một câu như thế làm bọn họ không thể hình dung nổi.
Vũ cơ này cũng nao nao, quyến rũ gắt giọng:
– Đại nhân, sao ngài lại có thể tùy tiện hỏi tuổi tác của thiếp như vậy được chứ?
Nàng mặc dù không phải là loại quốc sắc gì, nhưng thân thể vừa vặn lại rất thành thục khêu gợi, cũng tương tự như Tô Tiểu Muội. Bộ ngực to thẳng như đỉnh núi liên miên. Cái mông tròn chắc, cứng cỏi. Chỗ nào cần lồi thì lồi, chỗ nào cần lõm thì lõm, vô cùng câu dẫn người ta. Nàng lại không ngừng khiêu khích Triệu Tử Văn, ghé vào bên người Triệu đại nhân mà vặn vẹo vòng eo, rồi lại lấy cái kiều đồn tròn xoe đầy đặn mà ma xát thân thể hắn.
Triệu Tử Văn bị nữ tử này khiêu khích đến độ dục hỏa cũng bùng lên, nhìn bộ ngực sung mãn, nuốt một ngụm nước miếng, nói:
– Nhất định là rất lớn ……
Nữ tử yêu mị cười hi hi. Nàng đang mặc váy ngắn, để lộ đùi ngọc thon dài trắng nõn, cái mông khẽ xoay, hai chân khẽ mở, như ẩn ẩn hiện hiện phong cảnh trong quần, mị hoặc không sao tả xiết.
Triệu đại nhân tích cực sờ soạng trên người vũ cơ bằng cả hai tay. Theo lần vải lụa mềm mại nhẵn bóng kia luồn thẳng vào bên trong áo choàng, cầm lấy hai con thỏ trắng, ra sức mà nhào nặn. Vũ cơ hừ lên một tiếng, tiếng kêu tiêu hồn tựa như con mèo Ba Tư ngủ thiếu giấc.
Hoài Vương và Lục Hoàng tử trợn mắt há hốc mồm nhìn màn biểu diễn nóng bỏng này của Triệu đại nhân với nàng vũ cơ. Tuy nói là nam nhân phong lưu, nhưng Triệu Tể tướng này đã tới Vương phủ bao giờ đâu, thế mà một chút câu nệ cũng không có, nháy mắt đã dây dưa nóng bỏng với vũ cơ rồi, lại còn dở trò ngay trước mặt hai người. Bọn họ đều đâm ra hoài nghi, Triệu Tử Văn là một Tể tướng hữu danh vô thực. Sao có thể giống như một người phong lưu, ăn chơi trác táng vậy chứ?
Lục Hoàng tử sắc mặt rất là thiếu tự nhiên, nói:
– Triệu đại nhân, nếu ngươi thích vũ cơ này, ta sẽ tặng nàng cho ngươi. Thế nào?
Triệu Tử Văn cười ha hả nói:
– Không hay đâu. Ta còn nhỏ lắm, chịu đựng không được đâu.
– Đại nhân……
Sự thành thực đã làm nàng vũ cơ đang nằm trong lòng hắn bực bội, xấu hổ gắt giọng.
“Thế này mà còn kêu là còn nhỏ lắm à, có mà còn hơn cả Vương thúc nữa ý.” Lục Hoàng tử thấy Triệu Tử Văn lưng hùm vai gấu, dáng người cao ngất, khuôn mặt ngăm ngăm như đồng hun quả thực rất có phong phạm của một võ tướng. Y cười nói:
– Không biết Triệu đại nhân chính thức tiếp nhiệm rồi thì có tính toán gì không?
– A, chuyện này à,
Triệu Tử Văn cười ha ha nói:
– Có thể tính toán cái gì được bây giờ? Không phải là tán gái, cũng chỉ nghe hát một chút thôi.
Tể tướng này cợt nhả, căn bản là không có sự ổn trọng và khoát đạt để chèo chống như của một Tể tướng được. Hoài Vương cũng không rõ là Triệu đại nhân này rốt cuộc là kiểu tính khí thế nào nữa, kiên trì cười ha hả nói:
– Triệu đại nhân thật là biết nói đùa. Sau khi tiếp nhiệm xong, chắc là ngươi sẽ muốn triển khai những kế hoạch lớn.
Triệu Tử Văn chỉ hy vọng cuộc sống cứ bình bình đạm đạm, làm gì có kế hoạch lớn nào. Cái gì mà tướng quân, cái gì mà Tể tướng, đều là sự bất đắc dĩ của hắn mà thôi. Giọng nói của Hoài Vương ẩn hàm thâm ý, mong muốn Triệu Tử Văn phụ tá Lục Hoàng tử đoạt vị thì sẽ coi như là triển khai một kế hoạch lớn rồi.
Hoài Vương lại khơi gợi tiếp:
– Triệu đại nhân thân là Tể tướng của Đại Kinh, đương nhiên là chí hướng rộng lớn ……
Lục Hoàng tử và Hoài Vương mỗi người một câu tung hứng, chính là lời tâng bốc, dẫn dắt Triệu Tử Văn mà thôi. Còn vũ cơ bên cạnh hắn thì tận tình chuốc rượu, rõ ràng là định chuốc cho hắn say. Sau vài chén rượu, hắn quả thực cũng có cảm giác chuếnh choáng, như say sưa mất rồi, cười ha hả nói:
– Cái gì mà kế hoạch lớn vậy? Chỉ cần làm Tể tướng, lấy lương cao bổng lộc là ta đã cảm thấy mỹ mãn rồi.
Hoài Vương nhất thời nghẹn lời. Nếu thực sự là Triệu đại nhân này nói đúng. Vậy hắn làm Tể tướng chẳng phải là để thu bổng lộc về nuôi dưỡng người trong nhà đấy chứ?
Lục Hoàng tử giỏi về nhìn nhận tâm tư người khác, nhưng hôm nay gặp phải Triệu đại nhân này thì không thể đoán được ra nổi là trong lòng hắn rốt cuộc là loại tâm tư thế nào, là giả ngây giả dại hay là Hoàng thượng thực sự nhìn nhầm người rồi? Y khẽ cười, nói:
– Triệu đại nhân thật sự là biết nói đùa. Không biết Triệu đại nhân có từng gặp qua các Hoàng đệ khác của ta chưa?
Hộ bộ Thượng thư Nghiêm Chính Thanh lao đầu vào long trụ mà chết ngay trên triều. Khi đó, Triệu Tử Văn đứng về phía Tô Thái sư. Từ nay về sau xem ra hắn và An Vương là thế như nước với lửa rồi, đương nhiên là sẽ không đi giúp Tam Hoàng tử. Những lời này hỏi rất khéo léo, chính là để nhằm xác định hắn có phụ tá Bát Hoàng tử hay không.
– A …… Trước kia ta có gặp qua Bát Hoàng tử điện hạ.
Đề tài này Triệu Tử Văn không thể lảng tránh được, đành phải tươi cười trả lời.
Lục Hoàng tử gật đầu, không nói gì thêm nữa. Triệu đại nhân và Tô Thức và lão Hoàng đế có mối quan hệ vô cùng chặt chẽ, lại sớm tiếp xúc qua với Bát Hoàng tử rồi. Xem ra là một phen tâm tư nịnh nọt hắn coi như vô dụng rồi. Triệu đại nhân này tất nhiên là sẽ đứng về phía Bát Hoàng tử. Trên mặt Lục Hoàng tử không khỏi lộ ra một tia buồn bã.
Hoài Vương thì vốn tính cách thẳng thắn, hào sảng, nghe hai người không ngừng nói những câu ám chỉ bí hiểm thì đầu váng mắt hoa, bèn trực tiếp ăn ngay hỏi thẳng bảo luôn:
– Người ngay thẳng không nói lời quanh quéo. Nói thế thì Triệu đại nhân có cho rằng Lục Hoàng chất của ta có hy vọng đoạt vị được không?
Thật đúng là một câu hỏi quá thẳng thắn. Triệu Tử Văn cười khổ. Đối với thế cục hiện nay hắn cũng không có hiểu biết gì nhiều. Trả lời vấn đề này thật ra không có gì khó khăn, chẳng qua là muốn vắn tắt thì cũng phải nói tới sáng mất.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 230: Thử