“Phá?”. Cảm nhận chân nguyên trong cơ thể một lần nữa tăng lên, Lâm Tuyết Nhi quát lớn một tiếng rồi toàn lực dồn vào một kiếm cuối cùng.
Bỗng, một tiếng nổ lớn vang lên và cả hai người đều bị sóng xung kích phát ra từ vụ nổ đánh bay ra ngoài và trên người chịu không ít về thương do thương khí và kiếm khí vỡ vụn tạo thành.
Bị đánh bay ra xa, Mạc Anh Nghiêm một tay đưa lên ôm ngực và một tay nắm chắc chuôi thương để chống đỡ cơ thể. Ánh mắt hắn lộ ra vẻ không thể tin nổi nhìn về phía Lâm Tuyết Nhi nằm gục trên nền đất thốt ra. “Đột phá cảnh giới trong khoảnh khắc đó sao? Đúng thật là ngoài sức tưởng tượng?”.
“Nhưng mà trận chiến này ta là người chiến thắng”.
Nằm gục trên nền đất, Lâm Tuyết Nhi sắc mặt trắng bệch trông cực kỳ mệt mỏi, ánh mắt cô nhìn thanh kiếm ở trong tay rồi thở dài một hơi nói. “Vẫn là thiếu sót một chút?”.
Từ từ đứng dậy, Lâm Tuyết Nhi bước chân lảo đảo cố chống đỡ cơ thể, ánh mắt cô mệt mỏi nhìn về phía Mạc Anh Nghiêm rồi lên tiếng. “Ta thua rồi”.
“Là Lâm cô nương đã nhường rồi?”. Mạc Anh Nghiêm gật đầu, đáp. “Một kiếm này rất mạnh, không biết tên gọi của nó là gì?”.
Đáp lại, Lâm Tuyết Nhi vẻ mặt mệt mỏi, đáp. “Là Đại Thiên Kiếm?”.
“Đại Thiên Kiếm?”. Mạc Anh Nghiêm vẻ mặt lộ ra vẻ kinh hãi thốt ra. “Một cái tên thật khủng bố, nếu như kiếm chiêu này mà đạt đến đại thành thì thương pháp của ta khó lòng mà sánh kịp?”.
“Ban nãy ta nghe thấy cô nương nói về một người khác, không biết người đó là ai và thực lực của hắn mạnh như thế nào? Ta rất tò mò về người này nên mong Lâm cô nương có thể nói cho ta biết?”.
“Hắn sao?”. Lâm Tuyết Nhi cố gượng nở một nụ cười, đáp. “Rồi có một ngày công tử sẽ nhìn thấy hắn mà thôi? Còn về thực lực thì công tử rất mạnh nhưng để so với hắn thì vẫn còn kém xa”.
“Nếu như người thi triển một kiếm vừa rồi là hắn thì công tử không thể chống đỡ được dù chỉ trong giây lát?”.
“…”. Mạc Anh Nghiêm nghe thấy vậy thì giật mình một cái. Tuy cảm thấy khó tin nhưng nhìn dáng vẻ Lâm Tuyết Nhi không giống như đang lừa dối. “Ta thật sự rất muốn thử sức với người đó?”.
Thấy Lâm Tuyết Nhi khó lòng mà trụ được nữa, Hứa Tiểu Kiều cùng Lạc Tuyết Dung nhanh chóng nhảy lên diễn võ trường và dìu cô đi xuống phía bên dưới và nói. “Mạc công tử, nếu như có chuyện gì thì khi khác hẵng nói. Lâm Tuyết Nhi bây giờ đang cần tỉnh dưỡng”.
Trận chiến kết thúc và phần thắng đã thuộc về Mạc Anh Nghiêm nhưng sắc mặt của Mạc Hữu Thắng và Lạc Thanh Ngạc lúc này trông rất hỗn tạp. Họ mặc dù biết Mạc Anh Nghiêm sẽ dành chiến thắng nhưng họ không ngờ hắn lại thắng một cách khó khăn như vậy. Nếu như cảnh giới Lâm Tuyết Nhi đột phá trước khi bắt đầu trận chiến thì kết quả trận chiến bây giờ cũng đã khác.
Cả hai người đang thất thần thì bỗng nhiên, sau lưng họ truyền đến hai tiếng bước chân cùng với một giọng nói khá quen thuộc vang lên. “Trận chiến rất đặc sắc, không ngờ con trai của Mạc huynh lại có thực lực như thế này? Thật mở mang tầm mắt”.
Cả hai người ngoái đầu nhìn lại thì trông thấy ba người đang đi về phía họ thì bất chợt nở một nụ cười, Mạc Hữu Thắng quên gạt bỏ những suy nghĩ ở trong đầu rồi vui vẻ nở một nụ cười, đáp. “Thanh Lương các chủ đến rồi sao?”.
Sau đó, ánh mắt hắn nhìn qua La Thanh, nói. “Chắc đây là La Thanh công tử?”.
“La Thanh gặp qua hai vị tiền bối?”. La Thánh cúi người, kính cẩn thi lễ đáp.
Lạc Thanh Ngạc lắc đầu, trả lời. “Gọi tiền bối nghe xa lạ quá, hãy gọi ta một tiếng Lạc thúc, Mạc thúc là được rồi”.
“Vâng”. La Thanh gật đầu trả lời.
“Ta nói chuyện ở đây không hay cho lắm?”. Lạc Thanh Ngạc chủ động bước lên một bước rồi đưa tay mời hai người và nói. “Xin mời”.
Đi vào trong chính điện, Thanh Lương các chủ nhanh chóng lên tiếng. “Lạc huynh, ta nghe nói ngươi vừa rút khỏi Luyện Đan Hội?”.
“Đúng là thế?”. Lạc Thanh Ngạc thở dài một hơi rồi lên tiếng trả lời. “Ta có dự tính rời khỏi cũng đã lâu nhưng bây giờ mới có cơ hội. Tuy là hơi khó khăn nhưng ta không cảm thấy sai lầm khi làm thế?”.
“Chuyện này ta cũng hiểu được?”. Thanh Lương các chủ gật đầu đáp. “Luyện Đan hội đã qua thời hoàng kim rồi? Bây giờ thì họ cũng chỉ là một cái vỏ rỗng ở bên ngoài mà thôi?”.
Lạc Thanh Ngạc ánh mắt mong đợi nhìn Thanh Lương các chủ, hỏi. “Không biết các chủ đến Lạc gia ta có chuyện gì sao?”.
Thanh Lương quay qua nhìn Mạc Hữu Thắng rồi quay qua nhìn Lạc Thanh Ngạc, trả lời. “Chắc Mạc huynh cũng đã nói lý do ta đến đây là gì rồi? Nên ta cũng sẽ không vòng vo nữa?”.
“Ta và người đều đã đơn phương rời khỏi Luyện Đan Hội nhưng lại rất thiếu thế lực nên rất có khả năng là bọn chúng sẽ âm thầm ra tay với ta. Nên ta nghĩ đến việc kết minh cùng với Lạc gia?”.
“Còn chuyện thứ hai là ta dẫn La Thanh đến đây cũng vì chuyện kết minh”.
La Thanh đứng dậy, hắn kính cẩn cúi người, đáp. “Cha rất muốn đến nhưng cha vì đang bận việc ở trong gia tộc nên không thể đến được. Mong Lạc thúc bỏ qua cho?”.
“Tại hạ thay mặt La gia đến với mong muốn là có thể kết minh được với Lạc gia?”.
“Vậy sao?”. Lạc Thanh Ngạc không thể hiện cảm xúc ra ngoài nhưng trong thâm tâm hắn đang cực kỳ vui mừng, đáp. “Lạc gia bây giờ cũng đang cần có thể lực hậu thuẫn nên ta không thể từ chối được?”.
“Khi nào công tử quay về thì cho ta chuyển lời đa tạ đến La gia chủ, ta sẽ sắp xếp thời gian để đến La gia một cách sớm nhất”.
“Vâng”. La Thanh vui vẻ gật đầu đáp.
Thanh Lương các chủ đột nhiên cười lớn một tiếng rồi nhìn Lạc Thanh Ngạc, nói. “Lạc huynh, ta nghe nói Lạc tiểu thư vừa mới trở về, không biết có thể gọi đến đây được không? Ta rất muốn được nhìn thấy đệ nhất thiên kiêu Lạc gia?”.
“Và nếu có thể thì ta thấy La thanh cùng Lạc tiểu thư rất xứng đôi với nhau. Hahaha…”.
Đáp lại, Lạc Thanh Ngạc cũng không hề giấu diếm mà vui vẻ gật đầu, nói. “Tất nhiên là có thể? Ta thấy La Thanh công tử rất hợp ý, nhưng chuyện hôn sự của con cái thì ta không thể ép buộc được?”.
“À đúng rồi?”. Thanh Lương các chủ gật gù, đáp. “Không biết Đế Nguyên Quân tiểu huynh đệ có ở đây không? Ta còn có chuyện muốn gặp hắn?”.
Lạc Thanh Ngạc nghe thấy vậy thì sắc mặt đột nhiên trầm xuống. Hắn không ngờ được là vị Thanh Lương các chủ này lại quen biết với Đế Nguyên Quân, và nhìn biểu cảm mong đợi của Thanh Lương các chủ thì dường như rất thân thuộc với nhau. Và nếu như giải quyết chuyện này không tốt thì rất có thể mối liên minh này cũng khó mà có thể giữ được?
– —