Buổi chiều lên lớp, Đường Quả không thấy Kỷ Tiểu Tư. Cô liếc qua nhóm, thấy cô ta tìm mình một hồi lâu, cười lên một chút.
“Kỷ Tiểu Tư đâu rồi?”
“Bị đưa đến cục cảnh sát rồi. Khu nhà cậu ta có mấy người bị thối đến ngất xỉu.”
“Ồ…”
Đường Quả không quan tâm. Để Kỷ Tiểu Tư nếm thử cảm giác bị người bài xích đi. Không biết người ta có bắt bọn họ chuyển nhà đi hay không nhỉ, cô có chút tò mò nha.
Trứng hỏng rồi cũng không có nguy hiểm gì, chỉ là mùi rất thối thôi.
[Kí chủ, Ngụy Việt đang trộm ngắm cô.]Nó cảm giác rất đậu má. Nó kiểm tra Ngụy Việt lúc nhìn kí chủ, tim cậu ta đập không bình thường. Ngụy Việt thế này là dính thính kí chủ rồi.
Nó có chút thất vọng, dù sao Ngụy Việt cũng là người có thể ổn định nội tâm lâu nhất khi đứng trước mặt kí chủ.
Nó nào biết, đấy là bởi vì kí chủ nhà nó không có nghiêm túc thả thính, cô mới chỉ thả có một lần đã cắn câu luôn.
“Phó Trác Thư cũng không ở đây, đi cục cảnh sát với Kỷ Tiểu Tư rồi?”
Khóe môi Đường Quả cong lên, rạng rỡ cực kì. Ngụy Việt đang nhìn lén cô, tim đập thình thịch. Cậu vội gục xuống bàn, ra vẻ tôi không thèm nhìn cậu.
Rõ ràng cô hiện giờ rất khó coi, nhưng cậu càng nhìn càng thấy đẹp mắt. Chắc cậu bị bệnh rồi, mai có nên trốn học không nhỉ.
Tan học, Ngụy Việt không ra khỏi lớp ngay mà âm thầm quan sát cô bạn cùng bàn.
Thấy Đường Quả làm bài tập, cậu chợt hỏi, “Cậu không về nhà làm bài?”
“Ừ. Cũng không nhiều lắm, làm xong thì về.”
“Làm xong cũng phải sáu rưỡi.”
“Tớ có tài xế với vệ sĩ.”
Ngụy Việt không nói nữa, yên lặng ngồi tại chỗ. Bạn bè trong lớp ai cũng biết Đường Quả có thói quen làm bài xong mới về. Họ chào cô một câu, còn mập mờ nhìn Ngụy Việt một cái, cười tủm tỉm rời đi.
Ngụy Việt: “…” Quạu nha.