Henry thấy thế đã lo lắng xé vạt áo của ông mà quấn vào tay cho cô. Vẻ mặt ông gấp rút nhìn về phía Edward:
– Còn đứng đó, gọi người đến lấy viên đạn ra đi.
Edward nhìn Kaylin, cô bắt đầu mất sức nhiều hơn, gương mặt trắng bệch ra. Hình ảnh cũ lại ùa về làm ông đánh rơi khẩu súng xuống dưới đất. Hình ảnh Viktor che chắn cho Rosaleen khiến ông thất thần mất mấy giây. Đến khi Henry nói lại lần nữa ông mới định thần lại được. Ông quay sang nhìn thuộc hạ của mình, hắn ta liền hiểu mà cho gọi người tới băng bó vết thương cho Kaylin. Cô được cho uống thuốc an thần nên đã ngủ.
Ở trên sân thượng rộng lớn, khi này chỉ có hai người đứng trên đó. Giống như sau vụ việc đó xảy ra, Henry cũng đã tới để gặp nói chuyện với Edward nhưng kết quả không như mong đợi. Edward lại điên rồ tới mức muốn giết chết ông, chính vì thể mà ông mới phải sống ẩn thân trên đảo. Giờ thì ông nghĩ đã đến lúc, cũng không còn trẻ như những ngày xưa, cuộc sống như vậy là đủ rồi. Đặt khẩu súng trên thành tường, Henry nhìn lên bầu trời có phần u ám mà nói:
– Đến giờ tôi vẫn không hiểu, ông làm thế, cuối cùng có cảm thấy vui vẻ hay không?
Edward lại lặng im không còn nói nhiều như trước. Quá khứ đó, chỉ có Henry và ông là biết rõ nhất. Nhưng giờ ông lại muốn kết thúc, Edward đã nghĩ sau khi giết Henry xong, ông cũng sẽ đi theo. Nhưng giờ ông lại có suy nghĩ khác.
– Angel là một đứa trẻ nhỏ, con bé không hiểu chuyện, có cần phải lôi nó vào trong chuyện của người lớn?
– Là con gái của cô ta, tôi không cho phép nó tồn tại. – Edward lại trở nên tức giận khi mà nhắc tới mẹ của Kaylin.
Henry lại cười nhạt:
– Vậy tại sao vẫn lo cho nó? Ông có nhiều cơ hội để con bé đi với cô ta, tại sao không giết nó?
– …
Lần này quả thực Edward không còn gì để nói. Ngay lần đầu ông nhìn thấy con bé, khi đó Viktor đã đưa con bé tới. Mặc dù nó chỉ vừa mới khỏe lại, nhưng vì lời hứa muốn cho con bé đến gặp ông nên Viktor đã đưa Kaylin tới. Nhìn đôi mắt con bé, đôi môi còn mùi sữa khiến ông không thể xuống tay được. Tuy ông không chứng kiến Kaylin lớn lên, nhưng bây giờ nhìn lại ông một lần nữa vẫn không thể ra tay với Kaylin.
– Chuyện năm đó, tôi nghĩ Viktor đã tha thứ cho ông lâu rồi.
– Đi đi trước khi tôi mất kiềm chế.
Henry thấy ông không muốn nhìn mình, quyết định rời đi vì ông nghĩ Edward đã hiểu ra. Nhưng ông vừa đi được vài bước, liền nhận ra không ổn đã vội xoay người lại mà lao đến phía Edward. Viên đạn chệch hướng mà bắn phải chậu hoa khiến nó vỡ ra. Henry đẩy ngã Edward xuống, có thể cướp được súng trong tay của ông ta mà vứt sang một bên. Henry sống trong đợt huấn luyện đã lâu, sức lực xem ra tốt hơn Edward rất nhiều. Ông dùng nắm đấm mà đấm mạnh lên mặt Edward khiến ông ta chảy máu mồm.
– Tên điên này, sống mà hối lỗi vì việc này đi. Viktor đổi mạng để ông nhận ra lỗi lầm, nếu lần này ông chết thì tôi phải nhận lỗi thay ông à? – Henry hét lên trước mặt Edward còn đấm ông thêm một cái nữa.
Edward chỉ cười chua chát, dần tiếng cười lại trở nên đắng lòng làm sao. Ông đã muốn chết từ lúc Viktor chết, nhưng lại không thể. Là do ông hèn mọn lại muốn sống, cuối cùng lại muốn giết nốt người bạn cuối cùng của mình và cả con gái của người bạn mình nữa chứ.
Henry thở dài, kéo Edward đứng dậy còn đưa cho ông khăn tay trong túi áo của mình.
Hai người ngồi dựa vào tường, lại giống như trước đây khi bất đồng sẽ đấm đá để giải quyết, xong rồi Viktor lại là người nói ra ai là người có lỗi sai lớn, nhưng cũng sẽ nói lỗi sai nhỏ của người kia. Vốn dĩ ba người đã là một nhóm bạn tốt, nếu như không phải Viktor lại muốn rời khỏi dự án mà lấy Rosaleen.
– Angel có thể là một liều thuốc, ông quan tâm con bé một chút sẽ tìm được điều mình muốn.
Henry nói xong liền rời đi, thuộc hạ thấy chủ nhân mình không nói gì thì vẫn để cho ông đi.
Chỉ còn mình Edward đang ngồi thẫn thờ suy nghĩ về những chuyện vừa rồi. Đến cuối cùng người gây ra chuyện lại là người cảm thấy đau khổ nhất.