Doãn Thanh chợt sững người, bà ra không nghĩ đến Thẩm Tây Thừa đương nhiên lại kể quá khứ cho cô nghe, lời của cô bà ta không quá đặt vào trong lòng. Mà thứ mà ta chú ý chính là thái độ của Thẩm Tây Thừa đối với cô nhóc này.
Nếu là người bình thường, e là sẽ không thể biết chuyện này.
Bà ta nghi hoặc nhìn cô, giọng vẫn ôn hoà hỏi :”Cháu..là Tiểu Thừa kể lại cho cháu nghe sao?”
Khúc Yên cười nhạt, tuy nhiên không đáp.
Bà ấy thấy thế cũng vô cùng xấu hổ, chưa tới mười phút sau cửa đã bị đẩy ra.
Bà ta vội nhìn, là Thẩm Tây Thừa.
Anh vẫn mang bộ dáng cao quý lạnh lùng, gương mặt không để lộ ra cảm xúc dư thừa nào, từ lúc mở cửa vào ánh mắt anh vẫn luôn đặt trên người cô, chưa từng nhìn ai khác ngoài cô.
Khúc Yên ngước lên nhìn anh, cô đã nán lại đây gần nửa tiếng rồi, ngoài chuyện lo anh gặp rắc rối ra cô còn lo cho tiết học của mình. Sợ rằng lại không theo kịp.
Anh lãnh đạm nhìn đồng phục trên người cô, đôi mắt chợt lạnh thêm vài phần. Từ người cô quét sang hai người kia, mang theo sát khí lạnh đến thấu xương.
Họ thế mà không tìm gặp được anh lại tìm tận trường cô.
Thẩm Tây Thừa sải chân bước đến ngồi cạnh Khúc Yên, Doãn Thanh thấy anh thật sự tới không khỏi vui mừng. Nếu bà ta biết cách này hiệu quả đến thế đã không đến toà cao ốc anh làm loạn mấy ngày nay rồi. Sau một hồi khích động bà ta cũng cố kiềm chế cảm xúc mình. Nghiêm túc nói :”Tiểu Thừa, con đến rồi.”
Thẩm Tây Thừa nhìn Khúc Yên, tự nhiên hỏi :”Không uống gì sao?”
Khúc Yên thở dài, lắc đầu.
Nhìn một màn này miệng Doãn Thanh cũng chợt cứng lại, không ngờ lại bị anh phớt lờ như thế. Thân là mẹ ruột lại bị con mình đối xử chẳng khác nào người ngoài. Không đúng, không bằng người ngoài, xem bà như người xa lạ.
Nam Dật nhìn người anh trai cùng mẹ khác cha của mình thì cũng có chút nghi hoặc, vì sao cùng một mẹ sinh ra mà khí chất cả hai lại khác nhau đến thế. Anh thì giống như vị Thần tối cao, còn Nam Dật lại như con kiến bò trên đống cát.
Doãn Thanh nhìn anh, nơm nớp lo sợ :”Tiểu Thừa à..”
Lần này anh nhìn đến bà ta, giọng điệu xa cách kèm theo sự lạnh lẽo :”Có việc gì?”
Bà ta cười xem nhẹ thái độ hời hợt của anh, quay lại chuyện chính :”Tiểu Thừa à, con xem..con giờ có tiền đến thế, quyền lực đến thế thì cho mẹ vay tầm sáu trăm triệu tệ. Mẹ hứa, mẹ sẽ cố gắng trả lại cho con.”
Khúc Yên nghe xong cũng sởn hết cả da gà. Sáu trăm triệu, tìm đâu ra con số lớn đến thế. Dù biết anh rất giàu nhưng số tiền ấy không phải là con số nhỏ. Huống chi..cô lén nhìn anh. Huống chi bà ta từng làm tổn thương anh đến thế này.
”Tiểu Thừa, hoàn cảnh của dượng con giờ rất khốn khổ. Ông ấy cũng rất trật vật từ nước ngoài nên mới bán công ty trở về Bắc Thành, hàng hoá giờ không thể tiếp tục hoạt động, những tập đoàn từng hợp tác cũng đã rút vốn, còn ép công ty dượng con trả lại số tiền ban đầu. Giờ nợ nần rất nhiều, con giúp mẹ lần này được không?”
Thẩm Tây Thừa nghe một tràn dài, ánh mắt sắc bén nhìn Doãn Thanh. Trái với lần đầu gặp mặt, giờ anh đã bình thản hơn rất nhiều. Nghe xong không lập tức đáp ngay mà im lặng lạnh lùng nhìn bà ta.
Giống như nhìn trên mặt bà ta đến tột cùng là loại tâm cơ gì, dáng vẻ kiêu ngạo của anh càng làm người khác trở nên bé nhỏ.
Anh hững hờ lên tiếng :”Đơn kiện tới chỗ bà rồi sao?”
Sắc mặt bà ta càng lúc càng khó coi, có chút khích động :”Tiểu Thừa, ta dù sao cũng là mẹ ruột của con. Không có công nuôi dưỡng cũng có công sinh thành, con không thể cứ thế mà ép ta vào tù được!”
”Ép? Bà tự tìm phiền phức giờ đổ lỗi lên đầu tôi?”
Anh lạnh lùng hỏi ngược lại, mười phần là đã không muốn cho bà ấy cơ hội đạt được mục đích.
Biết mình lỡ lời bà ta vội điều chỉnh cảm xúc, giọng run rẩy hỏi :”Con..không giúp ta sao? Ta là mẹ con.”
Anh chậm rãi thản nhiên :”Từ khi bà đi theo ông ta tôi đã không còn coi bà là mẹ.”
Viền mặt bà ta đỏ lên, sự khó chịu, sự không cam tâm làm cảm xúc bà ta như bị phun trào ra ngay khi nghe câu nói ấy. Trên bàn có cốc nước lộc, bà ta không suy nghĩ trước sau liền đứng lên cầm ly nước hất thẳng lên mặt anh.
Khúc Yên mở to mắt thất kinh, nhìn gương mặt ướt đẫm nước nhưng vẫn không lộ ra vẻ lúng túng anh càng bức bình thay anh.
Khúc Yên chợp lấy ly nước, đứng lên tạt nước vào mặt Doãn Thanh.
Bà ta kinh hãi nhìn cô, cả cơ thể bà ta lợi hại run rẩy, đôi mắt đỏ như máu chĩa mũi nhọn về cô, nổi điên róng lên :”Cô có tư cách gì dám làm thế?”
Giọng bà ta vô cùng lớn, thế nhưng đây là phòng kín nên cùng lắm chỉ có bọn họ nghe. Nghe vô cùng chói tai, đến cả gương mặt cũng méo mó trợn mắt trong thật khó coi.
Khúc Yên đặt mạnh cốc xuống bàn, lạnh lùng nhìn bà ta :”Tôi là người chơi công bằng. Bà tạt anh ấy một cái tôi liền tạt bà một cái. Bà đánh anh ấy một cái tôi liền đánh bà lại một cái. Anh ấy không làm gì bà vì trước đó bà có công sinh thành anh ấy, thế nhưng tôi thì không! Bất kỳ ai động đến Thẩm Tây Thừa của tôi, tôi đều sẽ đánh không phân biệt lớn nhỏ. Nói chuyện giáo dưỡng với đám người các người đúng là phí công tốn sức. Làm ăn phi pháp đổ nợ liền tìm đến anh ấy, từ khi nào anh ấy lại trở thành cái máy in tiền cho bà rồi? Làm việc hồ đồ còn tự cho mình thanh cao.”
”Chỉ riêng tội du khống thôi tôi cũng đã có thể tống bà vô tù ngồi tận 5 năm rồi. Bà không sợ chết thì cứ tiếp tục!”