Đa số con gái đều có tửu lượng thấp, ngay cả Tô Mông Mông và Tiêu Kỳ cũng không đụng đến nhiều, anh ta cũng không biết tửu lượng của Hình U, chỉ sợ cô xem rượu như nước mà uống.
“Không sao, chỉ vài ly mà thôi.” Hình U mỉm cười với anh ta, tiếp tục uống thêm hai ngụm.
Minh Trầm ở bên cạnh cười khẽ một tiếng, cầm ly lên uống cạn một hơi.
Thời điểm Tiểu Khổng Tước học uống rượu, không biết Hứa Hàn Thiên còn đang ở đâu đâu.
Hai ông lão nhà họ Hình và nhà họ Minh đều rất thích rượu, thậm chí năm đó còn xây hẳn một hầm rượu tại nhà.
Hai kẻ chuyên gây rối đã xông vào hầm, vì lòng hiếu kỳ mà mở nắp rượu.
“Cậu mau thử xem xem có uống được không?” Cô gái nhỏ cầm ly rượu không dám hành động, thúc giục chàng trai bên cạnh nếm thử trước.
Dưới cái nhìn chăm chú và trực tiếp của cô, chàng trai nhấp một ngụm, giả vờ bình tĩnh rồi đánh giá: “Cũng không tệ.”
Cô gái nhỏ tin là thật, cầm ly rượu hớp một hơi, cay đến mức lè lưỡi.
Sau khi sự việc bại lộ, cả hai bị người lớn răn dạy một trận, về sau lại được dẫn đi xem cách ủ rượu.
Một cô gái lớn lên trong hầm rượu lại có thể say vì mấy ly rượu này sao?
*
Ánh trăng dễ chịu, các vì sao vờn quanh, thời gian trôi qua từng chút trong tiếng cười đùa.
Lửa than trong lò đã dần tắt, đồ nướng trên vỉ cũng đã được càn quét sạch sẽ. Mọi người đồng tâm hiệp lực dọn dẹp hiện trường, Phó Diệc Bạch ôm nửa chai rượu còn lại trong tay, mơ màng sắp ngủ.
CP tạm thời của Phó Diệc Bạch là Tô Mông Mông đi qua lắc bả vai cậu ta: “Phó Diệc Bạch, nếu cậu muốn ngủ thì về lều ngủ đi.”
Thấy đã đến giờ nghỉ ngơi, Hình U chọc chọc vào còng tay, không ngừng ám chỉ cho Minh Trầm, hy vọng anh có thể mở khóa một lần nữa.
Minh Trầm xòe bàn tay: “Đêm nay thật sự không có chìa khóa.”
“Được rồi.” Sáng nay Hình U cũng đã nghe qua nguồn gốc của chiếc chìa khóa, hôm nay Minh Trầm sử dụng đạo cụ nên phải trả lại cho tổ tiết mục, hiện tại chỉ có thể để như vậy.
Hứa Hàn Thiên ra khỏi lều, đi về phía hai bóng người đang đứng dưới ngọn đèn đường.
Đèn đường do tổ tiết mục dựng tạm không được sáng lắm, trái lại có không ít bướm đêm đang bay trên đó, nếu không phải vì tìm sóng mạng, thì có ai nguyện ý đứng ở nơi này.
“Bỏ đi bỏ đi, không được rồi, ở đây nhiều muỗi quá.” Hình U dậm chân một cái, lôi kéo Minh Trầm trở về, đúng lúc đụng phải Hứa Hàn Thiên đang đến tìm người.
Hứa Hàn Thiên lại coi như không thấy Minh Trầm, chỉ nhìn Hình U rồi nhắc nhở: “Thời gian không còn sớm, ngày mai có thể phải leo núi.”
Hình U gật đầu cho có, giơ tay tỏ ý bảo: “Mọi người đi nghỉ trước đi, chúng tôi còn đang bị khóa.”
Thời gian mở khóa đạo cụ vẫn chưa đến, cái này cũng không còn cách nào khác.
Nếu hai đứa đi vào lều cùng nhau trước mặt mọi người, cảm giác không được tốt lắm, vậy nên dứt khoát tìm một chỗ đất trống để kê ghế dài, sau đó ngồi cạnh nhau nhìn bầu trời.
Hình U chớp mắt: “Chúng ta thực sự phải ngồi ở đây đến hơn nửa đêm sao?”
Minh Trầm hất cằm về phía lều trại: “Cậu muốn vào ngủ cũng được.”
“… Không ngủ được.” Chơi bời mệt mỏi thì lúc ngủ sẽ không sợ lúng túng, trái lại khi chuẩn bị tốt mọi thứ thì lại giống như đang cố tình.*
*Nghĩa là chơi bời mệt rồi thì chỉ việc leo lên giường rồi ngủ thôi, không còn sức để lúng túng, còn ngược lại chuẩn bị tinh thần đi ngủ này kia thì lại giống như đang cố tình chờ nhau lên giường để ngủ chung zậy:3
“Thôi quên đi, chúng ta chơi game.” Hình U lấy điện thoại ra khỏi túi.
Tín hiệu trên núi không tốt nên chỉ có thể chơi được một người thay vì chơi team, một mình trôi qua thì không sao, nhưng hai người thì sẽ rất nhàm chán, vậy nên dứt khoát cất điện thoại vào.
“Chán thật.” Hình U thở dài, ngẩng đẩu nhìn lên bầu trời.
Đêm nay ánh trăng rất sáng, các vì sao trải rộng trên bầu trời đêm cũng đặc biệt chói mắt.
Cô đột nhiên nhớ tới: “Minh Trầm, cậu còn nhớ những trò đã chơi lúc nhỏ không?”
Lúc nhỏ thích xem phim truyền hình Thần Thoại, lại còn muốn sống trong Cung trăng lạnh lẽo, muốn được đến gần mặt trời thiêu đốt. Mục tiêu của Minh Trầm còn lớn hơn, anh nói muốn ôm hết tất cả.
Họ của Minh Trầm bao gồm cả mặt trời và mặt trăng, từ nhỏ đến lớn, anh quả thực là sự tồn tại chói lọi nhất trong đám đông.
Mà hiện tại…
Hình U quay đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông: “Hiện tại cậu đã thực sự trở thành một người sáng chói như ánh mặt trời.”
Đôi mắt anh sáng ngời, khóe miệng mang theo ý cười: “Thật không?”
Hình U gật gù: “Đúng vậy, ngôi sao lớn có hàng triệu fan hâm mộ, cậu chính là mặt trời trong lòng bọn họ.”
Minh Trầm ngẩng đầu nhìn bầu trời, giống như lơ lãng nói: “Mặt trời nào có tốt bằng mặt trăng.”
Hình U nghiêng đầu khó hiểu: “Sao lại nói vậy?”
Anh cười nhạo một tiếng, sau đó quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng hơn cả ánh trăng kia, nói với giọng điệu cà la phất phơ: “Mỗi ngày mặt trời đều phải thức dậy, còn mặt trăng thì có thể lén lười biếng, thật là tốt.”
“Xời.” Hình U nhếch miệng ghét bỏ, “Cậu ấu trĩ thật đấy.”
Minh Trầm nhướng mày: “Ồ, còn cậu đâu có ấu trĩ, chỉ là lúc nhỏ quấn lấy ông nội đòi mua váy tiên nữ cổ đại gì đó thôi…”
“Câm miệng!” Cái hay không nói mà toàn nói cái dở, Hình U đấm một phát vào vai anh, cưỡng chế bắt anh phải im miệng: “Cậu phiền quá đi mất!”
Những chuyện trong quá khứ mà họ cùng nhau trải qua nhiều như sao trên trời, nhưng mỗi lần Minh Trầm nhắc đến thì huyết áp của Hình U lại tăng vọt.
Bộ não của người này làm bằng gì vậy? Những chuyện từ tám trăm năm trước đều nhớ rõ ràng.
Chỉ cần giẫm đúng chỗ, một câu nói cũng có thể khiến Tiểu Khổng Tước xù lông.
Minh Trầm để cô tùy ý động tay động chân, cho đến khi bóng dáng kiêu ngạo và lãnh đạm ở phía sau quay lưng bỏ đi.
Anh hơi cao giọng: “Được rồi, tôi không nói nữa.”
Cuối cùng Minh Trầm cũng thôi “dằn vặt” cô, thỉnh thoảng âm thanh phát ra lại giống như một bài hát ru, Hình U giơ tay ngáp một cái: “Tôi cảm thấy mình có thể ngủ rồi.”
“Cậu ngủ đi, tôi ngồi suy nghĩ công việc một lát.”
Cái cớ vụng về này, nếu là Hình U lúc tỉnh táo thì sẽ nhất định trợn mắt nhìn anh.
Thời điểm Tiểu Khổng Tước mơ màng là dễ lừa nhất, vẫn giống như trước mà dựa vào vai anh, yên tâm ngủ ở bên cạnh anh.
Hương thơm bất ngờ ập đến, yết hầu của Minh Trầm khẽ chuyển động.
Sau một hồi lâu, bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều.
Tư thế của anh vẫn không thay đổi, chỉ là lặng lẽ nghiêng đầu.
Làn gió nhẹ lướt qua gò má cô gái, một sợi tóc rơi vào giữa đôi môi hồng của cô.
Minh Trầm đưa tay lên gẩy ra một cách cẩn thận.
Một giọng nói rơi xuống đỉnh đầu cô, tùy ý trôi theo cơn gió.
“Đồ ngốc.”
“Vì mặt trăng sẽ được gần ngôi sao hơn.”
*Tên Weibo của Hình U là Tinh Tinh (ngôi sao) (¬‿¬)
————-
Tác giả có lời muốn nói:
Có chi tiết quan trọng ~
Hãy suy ngẫm đi nha.