“Hoàng hậu, mau lên xe đi, sớm một chút ra khỏi thành, khanh cũng có thể sớm cưỡi ngựa một chút.”
Vì không để cho người khác chú ý, Tiêu Minh Xuyên cố ý cho người chuẩn bị xe ngựa bề ngoài giản dị giống như các xe ngựa thường thấy ở Thượng Kinh. Bên trong lại được bố trí rất tốt.
Xe ngựa nhỏ, giường cũng hẹp chỉ đủ cho hai người sóng vai ngồi, có một cái bàn nhỏ, để bình trà và điểm tâm. Cố Du muốn tránh Tiêu Minh Xuyên, hoặc là cùng hắn kéo rộng khoảng cách, căn bản là không có khả năng.
Lên xe xong, Tiêu Minh Xuyên ho nhẹ một tiếng, ngồi bên cạnh Cố Du. Chính như Tiêu Minh Xuyên đã nghĩ đến, Cố Du theo bản năng liền nhích sang bên cạnh nhường chỗ, nhưng bên trong xe không gian thực nhỏ, khoảng cách hai người cũng thật sự gần.
Khi xe ngựa chậm rãi chạy tới phía trước, nhóm thị vệ cưỡi ngựa đi theo sau.
Trong xe hai người ngồi dựa gần nhau, không thể không nói gì, Tiêu Minh Xuyên cuối cùng nhớ tới một đề tài nói:
“Hoàng hậu, đi ra cung chúng ta cũng không thể xưng hô là Hoàng hậu, bệ hạ, như vậy sẽ tiết lộ thân phận.”
Cố Du gật đầu, nhẹ giọng nói:
“Thần đã biết.”
Tiêu Minh Xuyên lại nói:
“Hoàng hậu, trẫm về sau đã gọi khanh là A Du. Khanh tính toán gọi trẫm như thế nào?”
Kỳ thật, đằng sau những lời này là ẩn ý của Tiêu Minh Xuyên. Nhớ rõ rất nhiều năm trước, Cố Du luôn kêu hắn là Minh Xuyên ca ca, không biết chuyến này có cơ hội ôn lại ký ức khi còn nhỏ hay không.
“Bệ hạ, ngài tự xưng cũng phải sửa.”
Bình dân bá tánh có ai có tư cách tự xưng “trẫm”. Tiêu Minh Xuyên tự xưng không thay đổi, bọn họ còn chưa tới Mai Sơn là có thể bị người khác nhận ra.
“A Du, ta lập tức sửa. Còn khanh, không thể vẫn luôn kêu ta bệ hạ.”
Cố Du im lặng, một lát mới nói:
“ Tên huý bệ hạ thiên hạ đều biết, mọi người đều phải kiêng dè, thần nếu không tránh ……”
Các đời Hoàng đế Tiêu gia xem như thông thoáng, tên Hoàng đế chỉ kiêng dè chỉnh thể, không tránh một chữ độc nhất. Như tên Tiêu Minh Xuyên, dân chúng có thể dùng đơn độc một chữ “Minh” hoặc là “Xuyên” đều không cần kiêng dè, nhưng khi ghép cả hai chữ thành “Minh Xuyên” chính là nói đến Hoàng đế, người dân không được dùng.
Cố Du nói có lý, Tiêu Minh Xuyên căn bản không thể nào phản bác. Khắp thiên hạ, chỉ có một người có tư cách xưng hô tên của hắn. Người kia khi còn nhỏ lạnh lùng mà kêu hắn là Nhị hoàng tử, sau lại kêu hắn là Thái tử, hiện giờ kêu hắn là Hoàng đế, không có một lần kêu lên tên của hắn.
Tiêu Minh Xuyên chờ mong Cố Du dùng giọng thanh lãnh kêu tên của hắn, không nghĩ xe ngựa còn chưa đi ra cửa cung, nguyện vọng liền tan biến. Thật là làm người ta thương tâm mà rơi lệ, cả xa phu đánh xe bên ngoài cũng tràn ngập đồng cảm thật sâu đối với Hoàng đế.
Thấy Tiêu Minh Xuyên vẻ mặt mất mát, Cố Du do dự nói:
“Nếu không, thần gọi ngài là lão gia?”
Người thường trong nhà cũng là xưng hô gia chủ như thế này.
Tiêu Minh Xuyên lắc đầu, căm giận nói:
“Ta còn chưa có già như vậy, không được.”
“Vậy nhị gia?”
Cố Du hỏi dò. Trong nhà Tiêu Minh Xuyên đứng hàng thứ hai, cái này thì không có vấn đề. Ai ngờ Tiêu Minh Xuyên vẫn không đồng ý:
“Không cần, khanh cho rằng ta là Quan nhị gia sao?”
Tiêu Minh Xuyên nói dứt lời, Cố Du vì thế chần chờ nói:
“Nhị ca?”
Tiêu Minh Xuyên đột nhiên chấn động, Diệp Tranh chính là gọi hắn Nhị ca. Không phải nói Diệp Tranh có thể gọi Cố Du không thể gọi, chỉ là cách gọi này làm hắn không thoải mái, thật sự không được. Tiêu Minh Xuyên cười cười, nhướng mày nói:
“Kỳ thật A Du có thể gọi ta phu quân, nếu không Tiêu tướng công cũng được?”
Lỗ tai Cố Du rõ ràng đỏ ửng, lắc đầu, kiên trì nói:
“Gọi là Nhị ca, không thay đổi.”