“Thật ra cái này rất đơn giản… cậu đưa lỗ tai qua đây”
Sau đó Kỳ Hoành Chiêu liền bị hai tên kia ép lại gần Lạc Tu, Lạc Tu phất tay ý bảo hai người đó ra ngoài, hai người kia liền đi ra canh giữ ở cửa ghế lô.
Kỳ Hoành Chiêu sau khi nghe sau lập tức kinh ngạc há to miệng
“Cái gì? Anh muốn tôi cùng Bạch Trạch Diên đối đầu? Các người..các người không phải là người yêu à?”
Lạc Tu mỉm cười lần nữa lộ ra hàm răng trắng bóc:” Cậu không cần xen vào, cậu chỉ cần biết rằng chuyện ngày hôm nay chỉ có hai chúng ta biết, không được tiết lộ ra ngoài đặc biệt là Dương Giác, nếu không…”
Lạc Tu vươn tay đặt trên cổ Kỳ Hoành Chiêu.:” Cậu nên biết, với tôi giết một người không khó, nhưng làm như vậy rất chán, phải làm cho sống không bằng chết mới hay…đúng không? Tôi nghĩ cậu cũng không muốn mình trở thành một trong số đó nhỉ?”
Mẹ!
Uy hiếp!
Uy hiếp công khai!
Kỳ Hoành Chiêu tức đến đỏ bừng cả mặt.
” Có đồng ý không? Kiên nhẫn của tôi có hạn” Miệng nói không kiên nhẫn nhưng tư thế lại bình thản đến muốn đánh cho anh một trận.
Lạc Tu táo bạo không khí đối phó, Lạc Tu bình tĩnh mới là khó ăn. Tuy rằng lúc bình tĩnh của anh rất ít, từ trước đến nay thích làm cái gì thì làm cái đấy.
Kỳ Hoành Chiêu giận trừng mắt phía Lạc Tu. Nếu ánh mắt có thể giết người thì Lạc Tu chắc chắn đã bị phanh thây thành nghìn mảnh rồi.
Cuối cùng Kỳ Hoành Chiêu nghiến răng nghiến lợi nói
” Được, sao lại không đồng ý chứ! Đối với tôi cũng rất có lợi mà. Hiện tại anh cùng họ Bạch kia có vấn đề tôi không hứng thú biết và cũng sẽ không nói cho người khác. Sau này hai người tái hợp cũng đừng tìm tôi tính sổ”
“Thành giao.” Lạc Tu mỉm cười. “Yên tâm, sẽ không có ngày đó đâu.”
Hiện tại, Kỳ Hoành Chiêu cũng không biết bản thân đã leo lên thuyền giặc.
——————————
……….